Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Tâm Thư Gởi Đến Các Gia Đình



TÂM THƯ


GỞI ĐẾN CÁC GIA ĐÌNH


VÀ NHỮNG AI ĐANG PHỤC VỤ GIA ĐÌNH

Nhân dịp kỷ niệm 30 năm ban hành Tông Huấn Familiaris Consortio, chúng tôi gồm giám mục, linh mục, tu sĩ và giáo dân đại điện cho các giáo phận đã tham dự cuộc Hội Thảo trong hai ngày 17-18/11/2011 tại Trung Tâm Thánh Mẫu Trà Kiệu, thuộc Giáo phận Đà Nẵng, để cùng nhau học hỏi về Tài Liệu rất quý giá của Chân Phước Gioan Phaolô II.

Sau cuộc gặp gỡ này, chúng tôi muốn chia sẻ một vài tư tưởng và những nét chính yếu của Tông Huấn cho những ai “yêu mến” và quan tâm đến gia đình, để tìm cách giúp cho các gia đình sống đúng bổn phận của mình trong thế giới hôm nay.

Ngay từ phần dẫn nhập của Tông Huấn, Chân Phước Gioan Phaolô II đã viết: “Giáo Hội – vì biết rằng thiện ích của xã hội và của chính mình đều được liên kết cách sâu xa với thiện ích của gia đình - nên đã ý thức cách sống động và mạnh mẽ về sứ mạng của mình là phải công bố cho mọi người biết ý định của Thiên Chúa về hôn nhân và gia đình, bằng cách bảo đảm cho hôn nhân và gia đình có được sức sống trọn vẹn cũng như có được sự thăng tiến nhân bản và Kitô, như thế là góp phần vào việc canh tân xã hội và chính Dân Thiên Chúa” (FC. 3).

Trong ngày thứ nhất, chúng tôi đã lắng nghe các thuyết trình viên trình bày về hoàn cảnh của gia đình ngày nay, dưới cái nhìn của Tông Huấn (FC. 4-10) và giáo huấn của Giáo Hội theo kế hoạch của Thiên Chúa về hôn nhân và gia đình (FC. 11-17), nhất là trình bày về những bổn phận của gia đình trong thế giới ngày nay như đào tạo một cộng đồng ngôi vị gồm những cá thể là hình ảnh của Thiên Chúa (FC. 18-27), phục vụ sự sống bằng việc truyền sinh và giáo dục con cái (FC. 28-41), tham dự vào việc phát triển của xã hội (FC 42-48) cũng như vào đời sống và sứ mạng của Giáo Hội (FC. 49-64).

Trong ngày thứ hai, chúng tôi đã hội thảo và tìm cách thực hiện những đề nghị của Tông Huấn trong phần nói về mục vụ liên quan đến hôn nhân như chuẩn bị từ xa ngay trong bổn phận gia đình cho đến việc chuẩn bị gần và trước lúc cử hành trong trách nhiệm của giáo xứ; cử hành Bí tích Hôn phối, đồng hành với gia đình trẻ, tổ chức cơ cấu, nhân sự (FC. 65-85). Cách cụ thể, chúng tôi đã thảo luận theo nhóm để góp ý trong việc khởi động Ban Mục Vụ Gia Đình trong các giáo phận và lên kế họach trong ba năm, đồng thời, cũng giới thiệu các Hiệp Hội Gia Đình và Tuần Lễ Gia Đình hướng về Đại Hội Gia Đình Thế Giới cùng với Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI tại Milano, Italia, vào cuối tháng 5/2012.

Chân Phước Gioan Phaolô II viết: “Tôi thấy mình bị thúc bách phải yêu cầu các con cái Giáo Hội nỗ lực một cách đặc biệt cho vấn đề này. Trong đức tin, họ đã được hiểu biết đầy đủ về ý nghĩa kỳ diệu của Thiên Chúa, nên họ càng có lý do để lưu tâm tới thực trạng gia đình, trong thời đại của chúng ta, thời đại thử thách và ân sủng”.

“Họ phải yêu mến gia đình một cách đặc biệt hơn cả. Đó là một mệnh lệnh cụ thể và đòi buộc. Yêu mến gia đình nghĩa là biết quí chuộng các giá trị và khả năng của gia đình, bằng cách luôn làm thăng tiến các giá trị và khả năng ấy. Yêu mến gia đình nghĩa là làm thế nào bảo đảm để có được môi trường thuận lợi cho gia đình được phát triển. Gia đình Kitô hữu ngày nay thường bị cám dỗ nản lòng hay âu lo trước những khó khăn, ngày một lớn; lòng yêu mến ấy còn được biểu lộ qua một hình thức trổi vượt hơn, đó là đem lại cho gia đình Kitô hữu những lý do để tự tin vào mình, qua kho tàng phong phú mà gia đình có được tự bản chất hay do ân sủng, qua sứ mạng Thiên Chúa đã ủy thác cho gia đình. “Các gia đình ngày nay phải chấn chỉnh lại! Phải theo Chúa Kitô” (FC. 86).

Vì thiện ích của gia đình vượt ra khỏi cả biên giới của cộng đồng Giáo Hội, nên Ngài đã kêu gọi tất cả mọi người: “...Tôi hướng về tất cả quí vị, những con người có trí phán đoán ngay thẳng, và đang bận tâm tới số phận của gia đình, dưới danh nghĩa này hay danh nghĩa khác, trong giờ phút kết thúc Tông huấn này, tôi hướng về tất cả mọi người với một tấm lòng ưu ái nồng nhiệt”. Và Ngài tiếp: “Sau cùng tôi ao ước kêu gọi tất cả mọi Kitô hữu hãy thật lòng và can đảm cộng tác với tất cả những người thiện chí đang thể hiện trách nhiệm của họ đối với các gia đình. Ước mong rằng những người đang hy sinh vì thiện ích gia đình, trong lòng Giáo Hội cũng như nhân danh Giáo Hội và dưới sự hướng dẫn của Giáo Hội, dù hợp thành những nhóm hay là những cá nhân, những phong trào hay hiệp hội, ước gì tất cả những người ấy biết liên kết với những người và những cơ chế khác nhau đang hoạt động cho cùng một lý tưởng. Khi trung thành với những giá trị của Tin mừng cũng như của con người, và tôn trọng sự đa diện chính đáng trong các sáng kiến, việc cộng tác như thế sẽ giúp cho gia đình được thăng tiến mau chóng và toàn diện hơn” (FC 86).

“Tương lai của nhân loại sẽ đến ngang qua gia đình”(FC. 86). 

Những lời lẽ đơn sơ này cũng cho chúng ta thấy niềm xác tín sâu xa của Chân Phước Gioan Phaolô II đòi buộc Giáo Hội phải canh tân việc Mục Vụ Gia Đình của mình từ gốc rễ, thành lập cơ cấu một cách có hệ thống và tiến hành công việc cách nhạy bén, can đảm và nhìn xa thấy rộng, vì “gia đình là con đường mà Giáo Hội phải đi qua, khi thi hành sứ mạng cứu rỗi của mình” (Thư gởi các gia đình 1994).

“Ước gì Đức Trinh Nữ Maria, là Mẹ của Giáo Hội, cũng trở nên Mẹ của "Giáo Hội tại gia"! Ước gì nhờ sự trợ giúp từ mẫu của Mẹ, mỗi gia đình Kitô hữu có thể thực sự trở nên một "Giáo Hội nhỏ", trong đó mầu nhiệm của Giáo Hội Đức Kitô được phản ảnh và sống lại!” (FC 86).

Sau hết, chúng tôi mời gọi mọi người hãy hướng về Chân Phước Gioan Phaolo II, một vị Giáo Hoàng luôn đi tiên phong trong việc mục vụ gia đình, để xin Ngài, từ cửa sổ của Nước Trời, tiếp tục chúc lành cho những dự tính về công việc mục vụ của chúng ta trong những ngày tháng sắp tới.

Trà Kiệu, ngày 18 tháng 11 năm 2011

Các tham dự viên

Hội Thảo về Tông Huấn Gia Đình


Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

Sống Mùa Vọng




SỐNG MÙA VỌNG

Lịch Phụng vụ đề cao Mùa Vọng.

Ngay từ đầu Mùa Vọng, nhiều người đã hân hoan đón chờ lễ Chúa Giáng Sinh.

Hiện nay, nhiều nơi, Mùa Vọng vẫn giới thiệu được màu sắc tâm linh, gây được nhiều gợi ý nội tâm sâu sắc. Nhưng có nơi Mùa Vọng đã trở thành một dịp chuẩn bị cho niềm vui lễ hội, nhắm mục đích thương mại, cổ vũ giải trí từ lành mạnh đến suy đồi.

Với nhận thức như trên, các tín hữu Công giáo nói chung và mọi linh mục tu sĩ của Chúa nói riêng sẽ rất muốn và phải muốn mừng kỷ niệm Chúa Giáng Sinh với một niềm vui thực sự lành mạnh, thực sự trưởng thành. Mục đích là để ca tụng Chúa một cách xứng đáng. Ðồng thời cũng để chia sẻ Tin Mừng cho những người xung quanh.

Ðể được như thế, chúng ta quyết tâm sống một Mùa Vọng có định hướng rõ ràng, như những chuẩn bị cần thiết.

Dưới đây là vài gợi ý:

1. Sống với Chúa Giêsu một cách hết sức thân mật

Ðể diễn tả cuộc sống thân mật với Chúa Giêsu, nhiều vị thánh đã nói lên cảm nghiệm của mình một cách rất sống động gần gũi.

Ở đây, tôi chọn cách diễn tả của Thánh Gioan Tông Đồ. Ngài mở đầu lá thư thứ nhất thế này:

“Ðiều vẫn có ngay từ lúc khởi đầu, điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời hằng sống. Quả vậy, sự sống đã được tỏ bày, Chúng tôi đã thấy và làm chứng, Chúng tôi loan báo cho anh em sự sống đời đời: Sự sống ấy vẫn hướng về Chúa Cha, Và nay đã được tỏ bày cho chúng tôi” (1 Ga 1,1-2).

Qua tâm sự trên đây, Thánh Gioan cho ta thấy: Cuộc sống của Ngài với Chúa Giêsu là tình yêu hết sức gắn bó, gần gũi, thân thiết và tự nhiên.

Ngài đã nghe Chúa Giêsu nói, Ngài đã tận mắt thấy Chúa Giêsu nhãn tiền, Ngài đã chiêm ngưỡng Chúa Giêsu, Ngài đã chạm đến Chúa Giêsu.

Qua những tiếp cận đó, Thánh Gioan gọi Chúa Giêsu là Lời hằng sống và là chính sự sống. Ðối với ngài, một nét rất đặc biệt của hình ảnh Chúa Giêsu là luôn hướng về Chúa Cha.

Thánh Gioan đã sống với Chúa Giêsu như vậy. Chúng ta có sống được phần nào như vậy không?

Thiết tưởng nhiều người đã có đời sống đức tin rất mạnh. Thêm vào đó là những cảm nghiệm rất sống động. Như nghe được, như thấy được, như chiêm ngưỡng được, như chạm đến được chính Ðức Giêsu.

Nhờ vậy, mà họ tin và thấy Chúa Giêsu là sự sống của họ, một cuộc sống luôn thực hiện ý Chúa Cha, luôn đi về với Chúa Cha.

Mỗi người chúng ta nên xét mình về liên hệ của ta với Chúa Giêsu. Chắc chắn liên hệ đó không sai đức tin. Nhưng liên hệ đó có mặn mà, tràn sâu vào mọi tầng lớp nội tâm ta, để ta cảm nghiệm được phần nào sự ngọt ngào và sự thánh thiện sống động thường xuyên về Chúa Giêsu không?

Người thời nay không quan tâm đến lý thuyết khô cứng. Nếu đức tin của ta chỉ là lý thuyết, thì đức tin đó khó có sức lôi kéo con người.

Vì thế, trong Mùa Vọng này, chúng ta nên tăng cường đời sống đức tin, cách riêng trong liên hệ thường xuyên với Chúa Giêsu. Ðể khi chúng ta nói về đạo của ta, nhất là dịp Noel, chúng ta không giới thiệu một hệ thống lý thuyết, giáo điều, nhưng là kể về một Ðấng thiêng liêng sống động, mà ta luôn gần gũi và đã có kinh nghiệm bản thân rất sâu sắc từ lâu.

Ngoài định hướng kể trên, chúng ta còn một việc khác, nên đem ra thực hành, để dọn mình mừng Chúa Giáng Sinh. Việc đó là sự từ bỏ mình, theo gương Chúa Giêsu.

2. Từ bỏ mình, để hoàn toàn vâng phục ý Chúa Cha

Tu đức luôn nhắc đến một điều kiện rất cần để nên môn đệ Chúa Giêsu. Ðiều kiện đó là cố gắng sống theo gương Chúa Giêsu.

Gương Chúa Giêsu đã được Thánh Phaolô tóm tắt lại bằng mấy dòng trong thư gửi giáo đoàn Philipphê:

“Ðức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngàng hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,6-8).

Ðọc đoạn thư trên đây, chúng ta thấy gương sáng nổi bật nơi Ðấng Cứu Thế là sự từ bỏ mình, khiêm nhường, và tự nguyện hy sinh, để cứu chuộc loài người.

Những đức tính trên đây đang được nhiều môn đệ Chúa tại Việt Nam thực hiện.

Nhiều người đã than phiền rằng: Trước đây, khi hoàn cảnh tại Việt Nam còn nhiều khó khăn, thì các môn đệ Chúa tại đây đã là những chứng nhân sáng lạng về đức tin, đức ái, đức khiêm nhường, đức khó nghèo, đức vâng lời và sự từ bỏ mình. Chính đời sống họ nhắc nhở về Noel xưa của Chúa Cứu Thế. Còn bây giờ hoàn cảnh được thông thoáng, thì lại xảy ra nhiều dấu chỉ về tình trạng đạo đức xuống dốc. Chính đời sống nhiều Kitô hữu đã và đang làm lu mờ hình ảnh Ðấng Cứu Thế.

Nghe mà thấy buồn và lo âu. Vì thế Mùa Vọng này, chúng ta nên cầu nguyện, hồi tâm và sám hối nhiều hơn.

Với nhận thức mình yếu đuối, tội lỗi, chúng ta cùng Ðức Mẹ sống thân mật với Chúa Giêsu, trong tinh thần xin vâng và thanh luyện. Chúng ta tin tưởng: Chúa Giêsu sẽ đến với ta như một Ðấng Cứu thế nhân hậu, đem lại niềm vui thiêng liêng đầy tình yêu thương xót. Không những chỉ trong Mùa Vọng, mà là suốt cả cuộc sống ta, đời này và đời sau vô cùng, vô tận.

Gm. Bùi Tuần
Nguồn: http://www.dunglac.org/index.php?m=home&v=detail&ia=18724

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011

Tuần San Gia Đình - Tuần 49/2011


Tải xuống từ MediaFire:
*

Ta Được Tạo Dựng Nên Vì Nước Trời


Sau lễ Tạ Ơn là nhạc Giáng Sinh đã bắt đầu vang vang đó đây. Noel đang dần về, và lòng người lại rộn ràng, chờ đợi cho một mùa lễ hội mới.

Trong khi nhiều người nôn nao chuẩn bị Noel, coi Noel đơn thuần chỉ là một lễ hội, thì đối với những người Kitô Giáo, Noel lại mang một ý nghĩa hết sức đặc biệt. Đó là kỷ niệm việc Ngôi Hai Thiên Chúa giáng trần mang ơn cứu độ cho nhân loại. Ngày sinh nhật của Đấng Cứu Thế. Do đó, việc kỷ niệm biến cố này cũng là một nhắc nhở cho mọi người rằng chúng ta được dựng nên cho nước trời, và một ngày rất gần, mọi người sẽ về với nơi mình đã xuất phát nếu như đã có những chuẩn bị cần thiết. Và trong tinh thần ấy Giáo Hội Công Giáo đã long trọng mừng đại lễ Giáng Sinh với 4 tuần lễ chuẩn bị tâm hồn, tiếng tôn giáo gọi là Mùa Vọng (Advent). 

Tuần lễ thứ nhất, Giáo Hội đã dùng chính lời của Chúa Giêsu để nhắc nhở tín hữu mình rằng “Hãy canh chừng và tỉnh thức” (Máccô 13:33). Tuần lễ thứ hai, Giáo Hội dùng lời Gioan Tẩy Giả để nói với họ về một đấng rất quyền uy sẽ xuất hiện. và để đón tiếp Ngài, tất cả cần phải chuẩn bị bằng việc sửa sai, thống hối về mọi lỗi lầm của mình (xem Gioan 1:1-8). Tuần lễ thứ ba, đặt nền tảng trên lời của Gioan, Giáo Hội đã đưa ra một hành động cụ thể cho việc chuẩn bị, đó là cần phải sửa sang, uốn nắn lại con đường dẫn đến nhà của mỗi người. Đây là giai đoạn cuối của việc chuẩn bị, một chuẩn bị tổng hợp và chi tiết hơn của cả hai tuần trước: “Hãy sửa cho ngay con đường cho Chúa” (Gioan 1:23). Và sau khi cuộc sống và tâm hồn đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, lúc đó mỗi người chúng ta mới trở thành một hang Belem đẹp đẽ, thơm tho đón nhận Ngôi Hai giáng trần vào chính tâm hồn mình, để cảm nhận được thế nào là một “đêm thánh vô cùng!” Thế nào là những “giây phút tưng bừng!” mà hội nhạc thiên quốc đã hát mừng Ngài cách đây hơn 2000 năm tại đồng quê Belem: “Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm” (Luca 2:14).

Đối với niềm tin Kitô Giáo thì việc chờ đợi được gặp gỡ Thiên Chúa trong lần quang lâm thứ hai tức là ngày chết của mỗi người, cũng như ngày thế mạt (tận thế) trong sự xuất hiện lần Thứ Hai của Chúa Giêsu Kitô trong vinh quang là một sự chờ đợi hết sức quan trọng. Vì ngoài trừ chỉ một số rất ít như Giuse, Maria, Isave, Gioan, Simêon, Anna, một số mục đồng, và ba nhà đạo sỹ đã biết và đón tiếp Ngài lần đến thứ nhất, còn phần đông nhân loại đã không có cơ may này. Như vậy, nếu bất cứ ai mà để lỡ mất cơ hội lần thứ hai là coi như con tầu vũ trũ đã khởi hành mà không hề chờ đợi họ… 

Trở lại ý nghĩa tuần lễ đầu của mùa hy vọng và chờ đợi ấy, như chính lời Chúa Giêsu đã phán: “Hãy canh chừng và tỉnh thức” (Máccô 13:33). Lùi về lịch sử của dân Do Thái, hơn 4 ngàn năm các tổ phụ của họ đã khóc lóc, than van, và cầu xin Đấng Thiên Sai nhưng rất tiếc khi Ngài đến thì không ai ra đón tiếp Ngài: “Sự sáng chiếu soi trong u tối. Và u tối đã không tiếp nhận sự sáng” (Gioan 1:5). Vì: “Người đã đến nhà của Người, và các gia nhân đã không tiếp nhận Người” (Gioan 1:11). Câu truyện Thánh Kinh kể lại cha mẹ Ngài trên đường về Belem ghi danh sổ sách, các quán hàng đều từ chối vì họ nghèo, mặc dù họ biết mẹ của Ngài đang có thai Ngài và rất có thể sẽ sinh Ngài bất cứ lúc nào. Do đó, Ngài đã được hạ sinh ở một chuồng bò (chuồng nuôi súc vật) ngoài thành giữa một đêm đông giá lạnh. Đó là kinh nghiệm của bản thân Ngài. Kinh nghiệm bị hất hủi và từ chối của dân Ngài ấy còn tiếp tục tái diễn cho đến cái chết của Ngài trên thập tự giá. Nhìn lại cuộc giáng trần của Ngài, sự hy sinh vì ơn cứu độ nhân loại bị lãng quên ấy, nên Ngài mới nhắc nhở mọi người rằng đừng ngủ mê và chểnh mảng.

Tiếp đến Chúa Nhật thứ hai, mặc dù Ngài đã có mặt trên trái đất và đang ở giữa họ, nhưng Gioan Tẩy Giả vẫn phải nhắc nhở cho mọi người về Đấng sẽ đến sau Ông, quyền năng mà Ông tự cho mình không đáng cởi dây giầy cho Ngài. Ông đã khuyên họ để đối diện với Đấng ấy thì họ phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Bởi vì Ngài là Đấng Thánh trên hết các Thánh nên khi ra trước mặt Ngài, mỗi người phải được sửa soạn, bằng cách chỉnh trang lại nội tâm cũng như cách sống của mình. Nhưng bằng cách nào? Bằng một cái nhìn tâm linh, con người phải thanh tẩy mình qua dòng nước rửa tội, phải được trang bị bằng sức mạnh Thánh Thần, phải hằng ngày nuôi dưỡng mình bằng bánh ban sự sống là Thánh Thể Chúa, phải rửa sạch tâm hồn mình bằng ơn Xá Giải và giao hòa mình với Thiên Chúa qua bí tích Hòa Giải, phải đi vào ơn gọi riêng biệt mình với sức mạnh, quyền năng và ơn phù trợ của Ngài dù là trong ơn gọi Hôn Nhân, hay đời sống Tận Hiến. Và sau cùng phải chuẩn bị cẩn thận cho lần gặp gỡ cuối bằng ơn thánh của Bí Tích Sức Dầu Thánh như một trang sức thơm tho cho tâm hồn khi đón nhận và ra trước mặt Ngài.

Sau khi đã thường xuyên chuẩn bị cho mình một cách cẩn thận, cũng có nghĩa là con người đã hoàn thành việc chuẩn bị như khi ta đón tiếp một vĩ nhân, một thượng khách bằng con đường trơn tru, sạch sẽ và phẳng lặng như lời Gioan đã nói: “Hãy dọn đường ngay thẳng để đón Chúa”. Đây cũng là ý nghĩa của tuần lễ thứ ba trong mùa Vọng.

Như vậy, khi Chúa đến qua việc kỷ niệm Giáng Trần của Ngài cũng như lần hiện đến thứ hai với mỗi người và của nhân loại, lúc đó, mỗi người và toàn thể nhân loại mới thực sự hạnh phúc. Lúc đó mới có thể hát lên những tiếng hát thánh thót của nhạc Giáng Sinh. Và lúc đó lời ca mừng của thiên sứ năm xưa mới thực sự trở thành lời chúc cho riêng mỗi người và toàn thể nhân loại được tuyển chọn: “Bình an”. Hay hạnh phúc viên miễn bên Đấng đã đến và đã đón nhận mỗi người chúng ta vào nơi ánh sáng và hạnh phúc.

Ngoài việc chuẩn bị tinh thần, đi vào thực tế, có lẽ mỗi người cũng nên nhân Mùa Noel thực hành một việc gì rõ ràng. Mỗi người, mỗi gia đình nên dành ra một ngân khỏan bớt ra từ những tiêu dùng xa xỉ của mình cho những người nghèo, những cô nhi, quả phụ để chia sẻ niềm đau, những bất hạnh, kém may mắn của họ nhân mùa Noel. Với cái nhìn tâm linh, điều này cũng có nghĩa là làm sống lại câu nói mà chính Chúa Giêsu, Vua Vinh Quang sẽ nói với từng người và toàn thể nhân loại được tuyển chọn trong ngày Ngài đến lần thứ hai: “Xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn. Ta khát, các ngươi đã cho uống. Ta là lữ khách, các ngươi đã tiếp rước. Ta mình trần, các ngươi đã cho mặc. Ta đau yếu, các ngươi đã viếng thăm. Ta bị tù đày, các ngươi đã đến với Ta.” (Mátthêu 25:35-36). Nếu ta không có may mắn được tiếp đón Ngài trong cái khó nghèo của Ngài lần đầu thì hãy tiếp đón Ngài qua những anh chị em khó nghèo của Ngài. Hãy tặng Ngài một món quà Noel thật ý nghĩa. 

Tóm lại, mùa Vọng và ý nghĩa chờ đợi của nó không mang ý nghĩa của tự nhiên hay tục hóa qua những hào nhoáng đã được các cơ sở thương mại đang ồn ào quảng cáo. Nó cũng không gồm trong việc chuẩn bị quà cáp, áo quần, nhà cửa, tiệc tùng. Chúa đến trong nghèo khó, Ngài phải hạ sinh trong một chuồng nuôi súc vật không phải là cơ hội để con người vui mừng, tiệc tùng và múa hát. Nếu đón tiếp Ngài bằng tâm tình ấy thì chẳng khắc gì chúng ta cười nhạo và xỉ nhục Ngài. Chẳng khác gì lịch sử tái diễn của hơn 2000 năm trước trong khi mọi người vui mừng, ấm áp thì Ngài đã được sinh ra cách âm thầm trong tủi nhục, khó nghèo, và lạnh giá. Do đó, ý nghĩa vui mừng và chờ đợi chắc chắn phải nằm ở chiều sâu tâm linh, và đó là điều mà mọi người, cũng như các Kitô hữu phải chuẩn bị.

Noel đang về. Thực ra Chúa đã đến, đang đến, và sẽ đến với từng người và nhân loại như qua từng biến cố và từng thời điểm cuộc đời. Điều quan trọng là cần nhận ra được những dấu hiệu ấy, và ý thức được những dấu hiệu ấy để chuẩn bị và đón nhận Ngài hay không? “Mùa Vọng là một cơ hội để nhắc nhở chúng ta rằng, chúng ta được tạo dựng nên vì Nước Trời”. Và việc chuẩn bị, đón tiếp quan trọng nhất của mỗi người là lần gặp gỡ Ngài sau khi ta từ giã cõi đời. Lần gặp gỡ mà không ai được quyền lơ là trong việc chuẩn bị.

Trần Mỹ Duyệt

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

Đức tin của giới trẻ trong đời sống hôm nay

Tu sĩ Lôrensô Vũ Văn Trình MF12/7/2011

Nhân loại đã bước vào thế kỷ XXI, một thế kỷ được xem là sự mở đầu kỷ nguyên của thời đại văn minh trí tuệ, hay còn gọi là thời đại của những phát minh khoa học và kỹ thuật đã làm cho cuộc sống con người ngày được nâng cao. Đây là cơ hội cho mọi người, đặc biệt là giới trẻ chúng ta - không chỉ tự khẳng định mình mà còn biểu lộ mạnh mẽ khát vọng tiến xa hơn nữa! Bên cạnh đó, giới trẻ ngày nay đang đứng trước cơn khủng hoảng về các giá trị luân lý, đạo đức và đang có nguy cơ loại Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống. Vấn đề này, không chỉ là sự lo lắng của các bậc làm cha mẹ mà còn là thách đố của những người có trách nhiệm…


1. Thực trạng sống đức tin của giới trẻ hiện tại



Ngày nay, nhiều bạn trẻ sống đức tin rất vững vàng, họ không những siêng năng tham dự Thánh lễ các ngày Chúa nhật mà cả những ngày thường. Họ không chỉ sống hình thức bề ngoài mà cả nội tâm bên trong. Có những bạn vào mỗi thứ Sáu hằng tuần còn ăn chay, dành tiền bố thí cho người nghèo. Tôi được một bạn chia sẻ: “Hằng tuần, em ăn chay không chỉ để thông phần với Chúa mà còn cơ hội giúp đỡ người nghèo”.



Hơn nữa, tại các giáo xứ, giới trẻ đã và đang tham gia tích cực vào các hội đoàn, chẳng hạn như sinh viên Công giáo, huynh trưởng, giáo lý viên, ca đoàn… Qua đó, nhiều bạn không chỉ được học hỏi, đào sâu và cảm nghiệm được giá trị của Lời Chúa mà còn đem ra thực hành. Bạn Hạnh - sinh viên năm thứ hai Đại học Thủ Dầu Một - cho biết: “Quả thực, từ khi tham gia vào nhóm sinh viên Công giáo, em cảm thấy đức tin của mình ngày càng vững vàng hơn, nhất là khi gặp khó khăn thử thách, em được các cha và bạn bè trong nhóm chia sẻ, nâng đỡ”. Đồng thời, một số bạn trẻ đã trở thành những cộng tác viên rất đắc lực trong công tác tông đồ và những hoạt động từ thiện của giáo xứ mình.



Thế nhưng, vẫn còn một số bạn trẻ ngày nay làm cho chúng ta không khỏi thất vọng và lo lắng cho thế hệ tương lai…Các nhà lãnh đạo tôn giáo rất lo ngại trước vấn đề đạo đức của giới trẻ bị sa sút!



Tại một số xứ đạo, các bạn trẻ đi lễ đang giảm dần một cách trầm trọng, nhiều bạn trẻ ngày nay coi việc đi lễ là một gánh nặng. Đi vì bổn phận, hoặc vì gượng ép. Họ đến nhà thờ là do cha mẹ thúc giục, không đi không được, hoặc vì không đi sợ mắc tội chứ không vì niềm tin và lòng mến. Họ có mặt ở nhà thờ nhưng không hề ý thức mình đang có mặt ở đó để làm gì, chỉ mong sao giờ lễ mau kết thúc. Một số bạn đi tham dự Thánh lễ, cha xứ hỏi bài Tin Mừng mới đọc xong Chúa Giêsu nói gì? Họ không sao trả lời được. Bởi vì, họ không chú ý lắng nghe, ngồi trong nhà thờ nhưng tâm trí lại nghĩ đến những việc bên ngoài. Thậm chí, một số khác còn đi lễ “ôm”, một cách gọi hơi lạ nhưng nói lên được thực trạng hiện nay của một số bạn trẻ. Họ đứng ngoài đường dự lễ và từng cặp ngồi trên xe gắn máy thân mật quá trớn nơi công cộng, đùa giỡn, chuyện trò, chơi game trên điện thoại di động… chẳng quan tâm Thánh lễ đang đến đâu và chủ tế đang làm gì, chỉ biết có người ra về là họ nổ máy chạy thẳng…



Và vẫn còn những điều đáng buồn khác, nhiều bạn trẻ ngày nay sống đức tin rất hời hợt. Có dịp tiếp xúc với các bạn trẻ đang học lớp giáo lý hôn nhân, tôi thật ngỡ ngàng về một số đông không biết gì về giáo lý căn bản, ngay cả những kinh đọc hằng ngày họ cũng không thuộc. Họ mang danh nghĩa là đạo gốc nhưng dường như họ theo đạo chủ yếu làm cho cha mẹ vui lòng, không ý thức mình là người Kitô hữu. Một bạn trẻ nói: “Những việc như đi nhà thờ, đọc kinh và cầu nguyện chỉ là do thói quen, cũng như do áp lực của những người thân”. Như vậy, hơn bao giờ hết, ngày nay, đức tin của giới trẻ chúng ta đang xuống dốc trầm trọng. Ở một vài giáo xứ, số lượng người trẻ đi học giáo lý ngày càng ít đi. Và người ta không còn thấy bóng dáng bạn trẻ đi tham dự Thánh lễ hằng tuần. Và nếu có đi, thì ghế ngồi của họ là “xe ôm”, hoặc tụ tập thành nhóm đứng ngoài lề trò chuyện, hút thuốc cho qua giờ lễ… Một người mẹ chia sẻ: “Mỗi lần tôi nhắc nhở đứa con trai đi tham dự Thánh lễ, nó trả lời rằng: “Thời đại này, đến nhà thờ làm gì hả mẹ? Chỉ cần mình tin có Chúa là đủ. Mẹ thử nghĩ xem, mấy đứa bạn con có đi lễ đâu mà nhà nó vẫn giàu có đấy thôi”.



2. Nguyên nhân dẫn đến giảm sút đức tin của giới trẻ



Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng giảm sút đức tin của giới trẻ nhưng vì giới hạn của bài viết, tôi chỉ xin nêu ra một vài lý do sau đây:



2.1. Nguyên nhân bản thân



Do ảnh hưởng của các “căn bệnh chủ nghĩa”: chủ nghĩa tự do (thích làm gì thì làm), chủ nghĩa cá nhân (chỉ biết sống cho mình mà không cần quan tâm đến những người khác), chủ nghĩa hưởng thụ (thích tiêu xài, hưởng lạc thú, thỏa mãn bản thân, tận hưởng sung sướng), chủ nghĩa duy lợi (lợi dụng người thân bạn bè, cái gì tốt thì giữ cho mình còn cái gì xấu thì trút lên người khác, đánh giá cuộc sống theo những món lợi), chủ nghĩa tương đối (tất cả chỉ là tương đối: con người cũng tương đối thôi, học cũng tương đối thôi, tình yêu cũng chỉ tương đối thôi, Thiên Chúa cũng tương đối thôi, đạo nghĩa cũng tương đối thôi…) Chính vì thế mà tình tương thân tương ái, việc chia sẻ trong cuộc sống của họ đang dần mất đi. Giờ đây, vật chất đối với họ là trên hết, nên hậu quả là họ dễ dàng chểnh mảng, bỏ bê việc chăm lo đời sống thiêng liêng, là bổn phận rất cần thiết cho đời sống tâm linh của người mang danh Kitô hữu. Đồng thời, do các bạn sống xa gia đình, xa người thân, nên không có ai dạy dỗ bảo ban. Hơn nữa, khi còn ở nhà, họ thường được cha mẹ động viên nhắc nhở việc thiêng liêng như đi lễ, chịu các phép bí tích, còn bây giờ thì không những chẳng có ai nhắc nhở, mà còn bị bạn bè lôi kéo rủ rê vào chỗ vui chơi, giải trí; hoặc các bạn phải sống xa nhà thờ nên việc đi lễ trở nên khó khăn, nặng nề.



2.2. Nguyên nhân từ gia đình



“Gia đình là Giáo hội tại gia, là trường học tự nhiên và căn bản trong nền giáo dục Kitô giáo”[1]. Thế mà nhiều gia đình trẻ ngày nay, việc cha mẹ dạy dỗ con cái sống đức tin là điều hiếm có. Ngay cả việc đọc kinh sáng tối cũng chẳng mấy ai giữ. Việc giáo dục đức tin cho con cái phó mặc cho nhà thờ, giáo xứ. Có những cha mẹ vì quá nhiều việc nên không có thời gian nghĩ đến Chúa; thậm chí, một số cha mẹ còn không muốn cho con đi học giáo lý mà bắt con đi học thêm hay ở nhà học bài vì lý do bài vở quá nhiều. Cũng có một số cha mẹ cho con đi học giáo lý nhưng không quan tâm con học ra sao, nhiều khi con nói đi học giáo lý nhưng lại trốn đi chơi game, đi trơi với bạn bè…



“Gia đình là tế bào căn bản của xã hội và Giáo hội” đó là câu nói mà nhiều người đã biết. Nhưng xem ra nhiều gia đình ngày nay không những không chú trọng điều này mà còn chẳng quan tâm đến việc xây dựng nếp sống trong gia đình, cha mẹ thiếu gương mẫu về đạo đức, về lối sống và không lo dạy bảo con cái biết Chúa, dạy con cách làm dấu, đọc kinh; thậm chí, một số cha mẹ còn không thuộc kinh. Theo thạc sĩ tâm lý nữ tu Hồ Thị Hạnh cho biết: “Một trong những nguyên nhân dẫn đến giảm sút đức tin ở giới trẻ là do sự giáo dục của gia đình còn quá lỏng lẻo, ít quan tâm tới các em”. Hơn nữa, nhiều gia đình không có thói quen dành thời gian để đọc kinh hay cầu nguyện chung. Vì thế, con cái không ý thức được tầm quan trọng của cầu nguyện cũng như việc đọc kinh chung.



2.3. Nguyên nhân từ giáo xứ



Một số giáo xứ chưa quan tâm việc giáo dục đức tin cho các bạn trẻ. Có những giáo xứ chỉ có phòng học giáo lý sơ sài, không trang thiết bị học tập, cha xứ chưa quan tâm đến giáo dục đức tin cho các bạn trẻ một cách đúng mức. Đồng thời, giáo xứ không tạo điều kiện cho các bản trẻ có cơ hội tham gia vào các hoạt động trong giáo xứ.



Kinh nghiệm cho thấy rất rõ những thiệt thòi do việc giới trẻ không được huấn luyện đức tin một cách kỹ càng trong giáo xứ vì thiếu vắng linh mục trong một thời gian dài. Giáo xứ chỉ có thể tổ chức các lớp giáo lý, đủ “lẽ đạo” cho các em xưng tội và rước lễ lần đầu. Vì thiếu giáo lý viên, việc dạy giáo lý cho trẻ em được phó thác cho những ông trùm, bà trùm. Việc huấn luyện đức tin dừng lại sau khi các em đã xưng tội và rước lễ lần đầu. Đối với bạn trẻ nhập ngũ hoặc thoát ly gia đình, vốn kiến thức ít ỏi về giáo lý sẽ bị mai một rất nhanh. Đó là lý do tại sao nhiều bạn trẻ bỏ đạo sau một thời gian ngắn rời khỏi giáo xứ.



Mặt khác, giới trẻ không chỉ chú trọng về kiến thức xã hội, mà còn cưu mang những ưu tư, thao thức xây dựng giáo xứ, Giáo hội theo cách trẻ trung và ao ước dấn thân thực hiện sứ vụ tông đồ của mình. Tuy nhiên, lòng can đảm lãnh nhận trách nhiệm này, không được các vị chủ chăn, các bậc làm cha mẹ lắng nghe và đón nhận. Xin trích dẫn thư của một bạn trẻ như sau: “Cha muốn nghe người trẻ, nhưng lại chẳng hề tạo cho người trẻ một cơ hội để nói. Cha đối với người trẻ, xa lạ và uy quyền lắm. Cha muốn chúng con cộng tác, nhưng lại ngại tuổi tác và kinh nghiệm non trẻ của chúng con. Con thiết nghĩ rằng, không thử một lần, không té ngã, sẽ chẳng bao giờ có kinh nghiệm, và rồi người trẻ mãi mãi vẫn chỉ đứng ngoài lề mà thôi.”[2] Hơn nữa, một số cha xứ không có sự đồng cảm với giới trẻ, chỉ biết dùng uy quyền của mình để nói, thì chính nơi tòa giảng, vị trí cao trọng của các vị linh mục, đã làm cho người trẻ cảm thấy các ngài thiếu gần gũi, còn bản thân người trẻ bị lạc lõng ngay trong nhà của cha mình.



2.4. Nguyên nhân từ xã hội



Giới trẻ ngày nay đang bị thử thách bởi những cám dỗ của phong trào, của một nhóm người. Họ chạy đến Đức Mẹ hay các Thánh khi gặp đau khổ, họ nghe ở đâu có dấu lạ hay Đức Mẹ hiện ra là họ tò mò chạy đến xem bằng được, nhưng tại nhà thờ, nơi có Chúa đang ngự trên bàn Thánh, nơi nhận được ơn phúc dồi dào, thì họ lại không đến?



Bên cạnh đó, do khoa học phát triển làm cho con người trở nên thực dụng hơn, và họ cũng đòi những gì họ tin phải sờ được thấy được, kiểm chứng được mới tin. Chẳng hạn cầu nguyện cứ đòi phải Chúa nhận lời ngay, Chúa chưa đáp ứng thì bỏ nhà thờ. Đồng thời, do ảnh hưởng của thời đại toàn cầu hóa, giới trẻ hôm nay dường như đang khao khát chờ đợi một điều gì đó khác hơn so với những lối cử hành Thánh lễ buồn tẻ. Điều này có thể thấy rõ vào những lễ Chúa nhật, một số bạn trẻ thường đi tới các giáo xứ có Thánh lễ long trọng, bài giảng thật hấp dẫn và sống động, ca đoàn hát hay… dễ thu hút họ. Linh mục An-Phong-sô Phạm Gia Thụy, CSSR cho biết: “Do đời sống tục hóa làm cho giới trẻ đánh mất cảm thức về đời sống tâm linh nên họ không thiết tha đến với Chúa nữa”.



Có thể nói, lối sống của thời toàn cầu hóa là lối sống mở. Quan niệm về luân lý cũng biến đổi nhiều so với sự đổi thay của môi trường sống là nơi diễn ra những khác biệt về kinh tế xã hội, chủng tộc, văn hóa giới tính,v.v. tạo nên những thách đố khác nhau, gây ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống đức tin của giới trẻ chúng ta. “Một Giám mục Á Châu có lý khi ví toàn cầu hóa như một luồng gió mát lạnh đem đến nhiều lợi ích và thỏa mái, mà chúng ta cần mở rộng cửa để đón nhận. Mặc dù, đôi khi nó cũng mang chứng khí, bão tố và một vài con muỗi”[3]



3. Để củng cố đức tin 



3.1. Về phía bản thân



Để củng cố đức tin, bản thân các bạn trẻ không chỉ cố gắng học hỏi trau dồi về giáo lý, Kinh Thánh mà còn phải sống đức tin một cách sung mãn. Chính Đức Thánh Cha Bênêdictô XVI đã nói: “Các bạn thân mến, tôi mời gọi các bạn hãy tăng cường con đường đức tin của các bạn nơi Thiên Chúa, là Cha của Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta”[4].



Hơn nữa, các bạn siêng năng tới với Chúa, nhất là đến với bí tích Thánh Thể và bí tích Giải Tội, chúng ta sẽ gặp gỡ được Đấng mà chúng ta ngày đêm tôn thờ và hết lòng yêu mến, tha thứ cho chúng ta. Chân phước Gioan Phaolô II đã nói: “Hỡi các bạn trẻ thân mến, hãy học “nhìn thấy”, “gặp gỡ” Chúa Giêsu trong bí tích Thánh Thể, tại đó Ngài hiện diện và gần gũi đến độ trở nên lương thực cho hành trình của chúng ta; trong bí tích Thống Hối, qua đó Chúa biểu lộ lòng từ bi của Ngài bằng cách ban ơn tha thứ”. Ngài còn nói: “Các bạn trẻ thân mến, các con hãy tự dấn thân làm nên Giáo hội. Vì thế, các con càng đi sâu vào hiệp thông với Chúa Giêsu: nhờ phụng vụ, giáo lý đời sống huynh đệ trong cộng đoàn. Các con hãy khiêm tốn và quảng đại tham gia các sinh hoạt của giáo xứ, các đoàn thể”[5].



Bên cạnh đó, các bạn hãy noi gương các Thánh là những người đã đổ ra đến giọt máu cuối cùng để bảo vệ đức tin của mình. Chẳng hạn như Chân Phước Anrê Phú Yên đã dâng hiến cả tuổi trẻ của mình để bảo vệ đức tin. Trong hạnh các thánh, chúng ta có nhiều tấm gương của các thánh đã xây dựng cuộc sống của họ trên Lời Chúa. Tổ phụ Abraham là người đầu tiên trong số những người ấy. “Cha chúng ta trong đức tin” đã vâng phục Thiên Chúa, Đấng đã yêu cầu ông rời bỏ quê hương để tiến bước về một xứ xa lạ. “Abraham đã tin Thiên Chúa, và điều này làm cho ông được coi là công chính, và ông được gọi là bạn của Thiên Chúa” (Gc 2,23).



Vì Thiên Chúa là Tình Yêu cho nên “tin” là phải “yêu”, yêu người như Chúa yêu ta. Mời các bạn trẻ cùng nhìn vào con người thật của Stêphanô: Khi chấp nhận bị người ta xử tử bằng cách ném đá để làm chứng cho niềm tin vào Đức Giêsu, trước lúc trút hơi thở cuối cùng, thánh nhân đã ngước mắt lên trời mà nguyện rằng: “Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này” (Cv 7,60). Mời các bạn trẻ chiêm ngắm cô thiếu nữ Maria Goretti, sau khi bị kẻ cuồng dâm 20 tuổi Alessandro đâm nhiều nhát dao vào người vì chống trả, đã nói: “Vì tình yêu Chúa Giêsu, tôi tha thứ cho anh ấy và muốn anh ấy sẽ ở trên Thiên Đàng với tôi.” Mời các bạn trẻ nhìn vào con người linh mục Maximilian Kolbe đã tình nguyện chịu chết thay cho một người tù không hề quen biết trong trại tập trung Đức Quốc Xã năm 1941. Cuối cùng, mời các bạn trẻ chứng kiến hình ảnh Chân Phước Gioan Phaolô II, đích thân xin nhà cầm quyền Ý tha cho người đã ám sát mình là Mehmet Ali Agca và vào tù thăm anh ta để nói với anh rằng: “Tôi tha thứ cho bạn.”



Một tình yêu thật sự phải xuất phát từ trái tim chỉ mong muốn điều tốt lành và hạnh phúc cho tha nhân. Đó là cách các bạn sống đức tin và thể hiện niềm tin cho thế giới hôm nay. Hãy để lời Chúa triển nở trong lòng chúng ta: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13,34).



3.2. Về phía gia đình



Gia đình đóng vai trò rất quan trọng trong việc giúp các bạn trẻ sống đức tin một cách sung mãn. Một gia đình mà trong đó cha mẹ và mọi người sống đạo đức, thánh thiện biết yêu thương lẫn nhau thì con cái sẽ noi gương cha mẹ. Hơn nữa, con cái cần được lớn lên trong bầu khí đức tin sống động của gia đình: “Thường xuyên nghe những lời cầu nguyện của cha mẹ, được cha mẹ dạy dỗ cầu nguyện, được nhắc nhở về những ơn lành thánh và sự hiện diện của Chúa, được động viên học hỏi giáo lý, tham dự Thánh lễ, sinh hoạt hội đoàn, được chứng kiến đời sống đức tin cụ thể qua những chọn lựa yêu thương và hy sinh cho nhau mỗi ngày, con cái sẽ thấm nhuần lối sống đức tin đó vào cuộc sống của riêng nó trong xã hội. Nhiều người trưởng thành hiện nay rất xúc động khi nhớ về những kỷ niệm thời thơ ấu của mình được cha mẹ dạy cúi đầu trước bàn thờ, bắt tay dạy làm dấu thánh giá: “Khi con đặt tay trên trán, con hãy nghĩ đến Chúa là cha dựng nên con, khi con đặt tay trên ngực là chỗ trái tim con dục lòng mến Chúa Giêsu là Thiên Chúa làm người, khi con đặt tay bên trái và bên phải, con nghĩ đến Chúa Thánh Thần, xin Ngài ban sức mạnh phù hộ con, khi đọc Amen, con xếp hình Thánh Giá và hôn lấy ơn cứu độ của con. Lòng đạo đức bình dân đã tạo nên bầu khí đức tin bao trùm cả một ngày sống của gia đình”[6].



Bên cạnh đó, cha mẹ không chỉ có bổn phận giáo dục đời sống đức tin cho con mình mà còn giúp con cái nhận ra hạnh phúc được làm con Thiên Chúa. Chân Phước Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã nói: “Nếu các bạn trẻ, các con của chúng ta chưa nhận ra hạnh phúc được làm con Thiên Chúa, được sống dưới sự hiện diện của Ngài, và chưa cảm nghiệm được tình yêu cứu độ của Đức Kitô thì bổn phận cha mẹ chưa hoàn thành. Vì thế, các bậc cha mẹ cần khuyên bảo, tạo điều kiện cho con cái đào sâu đức tin qua các lớp giáo lý”. Hơn nữa, trong sứ điệp ngày Quốc tế Giới trẻ 2011, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI có nói: “Học hỏi giáo lý bằng niềm đam mê”. Ngài thúc giục giới trẻ vì họ phải được bén rễ sâu trong đức tin của cha mẹ để chống lại sự cám dỗ của thời đại và tránh dùng những vết thương mới nhất gây ra cho cộng đồng các tín hữu bằng sự ác và tội lỗi bên trong, thậm chí trong trái tim của Giáo hội, như là một nguyên cớ để chạy trốn Thiên Chúa”.



3.3. Về phía giáo xứ 



Giáo xứ đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng và hun đúc đời sống đức tin cho giới trẻ. Nhiều bạn trẻ mong muốn giáo xứ nên quan tâm và nâng đỡ các bạn trẻ nhiều hơn. Đồng thời, giáo xứ nên tổ chức các lớp giáo lý cho các bạn trẻ. Thư Chung của Hội đồng Giám mục Việt Nam năm 1992 có nói: “Ngoài ra, cần có những lớp giáo lý cho người trẻ để họ phát triển đời sống đức tin phù hợp với đà tiến của họ trong cuộc sống, và những khóa dự bị hôn nhân để giúp họ xây dựng những gia đình Công giáo gương mẫu. Phải đặc biệt chú ý đến những người học lên bậc đại học, để giúp họ phát triển sự hiểu biết và đời sống đức tin cho phù hợp với trình độ trí thức của họ”.



Hơn nữa, giáo xứ nên có những buổi học hỏi, hội thảo, thuyết trình về đời sống đức tin hoặc những cuộc thi tìm hiểu về giáo lý. Thiết nghĩ qua những buổi này, các bạn sẽ có cơ hội không những củng cố đức tin của mình mà còn là cơ hội cho các bạn học hỏi giao lưu với nhau.



Mặt khác, cha xứ nên quan tâm tạo điều kiện cho các bạn trẻ trong việc sống và làm chứng cho đức tin. Tôi được biết một số cha xứ đã có những sáng kiến rất hay, ngài liên lạc với cha xứ nơi các bạn trẻ di dân trong giáo xứ đang học tập và làm việc ở đó để nhờ cha xứ nơi đó giúp đỡ và thỉnh thoảng cha xứ ghé thăm và động viên các bạn. Hơn nữa, cha còn thành lập nhóm để cho các bạn tiện liên lạc và nâng đỡ nhau.



3.4. Về phía Giáo hội 



Giáo hội nên tạo mọi điều kiện cho giới trẻ có môi trường sinh hoạt. Hơn nữa, Giáo hội cũng ý thức rằng, để có một cộng đồng nhân loại như lòng mong ước, sự quan tâm giáo dục cho thế hệ tương lai phải đứng hàng đầu; giới trẻ là tương lai của của Giáo hội. Đồng thời, giới trẻ cũng là chủ nhân tương lai của nhân loại, “Vì thế mà cả xã hội cũng như Giáo hội đều phải quan tâm đến giới trẻ, để giúp họ đảm nhận lấy vai trò hôm nay và ngày mai của họ trong xã hội và Giáo hội” (Thư Chung 1992).



Bên cạnh đó, muốn đạt được một giáo dục mục vụ giới trẻ tốt, chúng ta cần hiểu biết người trẻ; nhất là muốn lãnh đạo người trẻ, chúng ta cần đi sâu vào đời sống người trẻ hơn, vì “vô tri bất mộ”. Và như thánh Gioan Don Bosco nói: “Hãy làm bạn trẻ hiểu rằng chúng ta yêu mến họ, rồi họ sẽ thực hành điều chúng ta muốn”. Hơn nữa, chúng ta vui mừng và hy vọng vào một lớp trẻ, lớp tuổi teen năng động, nhiệt thành, có thiện chí và yêu mến Giêsu, thần tượng của giới trẻ mọi thời. Trong niềm vui và hy vọng ấy, chúng ta cần thêm sáng kiến để có cơ hội giới thiệu gương mặt Đức Kitô - một người trẻ hôm qua, hôm nay và mãi mãi cho giới trẻ.



Kinh nghiệm rõ các vấn đề trên, các giám mục đã khuyến khích giới trẻ chăm lo trau dồi kiến thức và đạo đức, như một điều kiện cần thiết để bước vào tương lai với những đóng góp hữu hiệu cho xã hội và Giáo hội: “Giới trẻ hôm nay thế nào thì Đất nước và Giáo hội Việt Nam ngày mai sẽ như vậy... Để xây dựng tương lai cho Đất nước và Giáo hội, các bạn cần trau dồi đạo đức và trí thức hầu tích cực phục vụ hơn. Các bạn nên nhớ rằng khi cầu tiến trong lãnh vực học thức, thì cũng phải cầu toàn trong lãnh vực nghề nghiệp để có thể phục vụ với tinh thần khiêm tốn vô vị lợi. Thời nào cũng cần đến những con người tài đức và trung hiếu, luôn biết coi trọng chữ tín” (Thư Chung 1998). 



Tóm lại 



Để kết thúc bài viết, tôi xin mượn lời của Đức cha Phụ tá Phêrô Nguyễn Văn Khảm nhắn nhủ các bạn trẻ trong dịp Đại hội Giới trẻ hạt Gia Định: “Giới trẻ chúng con nên sống có ý thức và trân trọng giữ gìn đức tin, dưới tác động của Chúa, tất cả mọi người cố gắng sống tốt hơn, góp phần tích cực vào công cuộc loan báo Tin Mừng của Chúa Kitô cho mọi người như lời thánh Phaolô: Chúng tôi không rao giảng chính mình, mà chỉ rao giảng Đức Kitô Giêsu là Chúa” (2Cr 4, 5)”[7]. Hơn nữa, các bạn nên cố gắng học hỏi và tự trau dồi về đời sống đức tin. “Xin gởi đến các bạn câu nói để đời của cố Tổng thống Mỹ Kennedy: “Đừng hỏi đất nước đã làm gì cho bạn, nhưng hãy tự hỏi bạn đã làm gì cho đất nước”. Chúng ta có thể thay chữ “đất nước” trong câu đó bằng chữ “Giáo hội” và chúng ta sẽ có một câu tương tự: “Đừng hỏi Giáo hội đã làm gì cho bạn, nhưng hãy tự hỏi bạn đã làm gì cho Giáo hội”. Hãy dùng hết năng lực, nhiệt tâm và sáng kiến của bạn cộng tác cho giáo xứ của các bạn mỗi ngày một tốt hơn ”[8]. 

Tu sĩ Lôrensô Vũ Văn Trình MF



___________________________
[1] Thư chung/HĐGMVN. năm 2007, số 28
[2]X. Người trẻ mong gì nơi Thánh Lễ-giáo lý-linh mục, truy cập, ngày 11/04/2011,www.vietcatholic.net.
[3] Chia sẻ, số 46, liên tu sĩ TPHCM, tr 53
[4] Sứ điệp ngày quốc tế giới trẻ 2011 của Đức Thánh Cha Benedicto 16.
[5] Gioan Phaolô II, Giải đáp thắc mắc các bạn trẻ ở Slovenia, ngày 15/08/1996.
[6] X. Giáo phận Phú Cường, tài liệu học hỏi năm mục vụ 2008, tr 22.
[7] x. Đức tin và cuộc sống, truy cập, ngày 06/02/2011,www.tgpsaigon.net
[8] x. Người trẻ mong gì nơi Thánh Lễ-giáo lý-linh mục, truy cập, ngày 11/04/2011,www.vietcatholic.net.

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Đừng để con gái ăn mặc hớ hênh

Cập nhật 07/12/2011 12:34:09 PM (GMT+7)
Bài viết "Đừng để con gái ăn mặc hớ hênh" đăng trên mục CNN Option có tới hơn 450,000 người khuyến nghị nên đọc. Đây cũng là một trong những bài viết được chia sẻ nhiều qua trang mạng xã hội Facebook năm 2011.


Hôm nọ, tôi đã thấy một người ở sân bay trông rất bắt mắt. Vẻ đẹp của cô, mái tóc dài vàng óng được tết bím giống như Bo Derek trong bộ phim dài tập “10” (hay đối với giới trẻ, là Christina Aguilera thời “Xtina”). Cặp môi của cô tô son màu hồng bóng, hai tai đeo đôi khuyên dài lủng lẳng.



Bạn có thể nghĩ cô vừa đi nghỉ hè về vì thấy vùng da nâu trầm xung quanh cơ hoành, lộ ra nhờ chiếc áo hở lưng và chiếc quần bom bo gấu mặc trễ để hở phần dưới eo. Bạn có thể thấy từ “Juicy” (ẩm ướt) được viết trên mông.



Chắc mẹ cô phải tự hào lắm vì con gái họ là cô gái sexy nhất sân bay và cô thậm chí chưa học xong trường trung học cơ sở.



Mùa xuân năm nay, hãng Abercrombie & Fitch đã bị chỉ trích vì tung ra thị trường sản phẩm “Ashley”, một kiểu áo yếm nâng ngực cho những em bé gái, vốn còn quá trẻ để cần phải nâng một cái gì đó. Ban đầu nó được bán cho các bé 7 tuổi, nhưng sau đó, hãng đã mở rộng đối tượng gồm các bé tới 12 tuổi.



Tôi tự hỏi làm sao mọi người có thể tán chuyện tại văn phòng về một bộ ngực chưa phát triển của các bé gái ở độ tuổi học trường cơ sở mà không ai thấy là mình đang lạm dụng tình dụng trẻ em!



Không biết những hình ảnh PowerPoint nào đã được trình chiếu cho ban lãnh đạo Abercrombie để thuyết phục họ bật đèn xanh cho một sản phẩm như thế? Phải chăng có một nhu cầu làm cho các bé gái trở nên “nóng bỏng” hơn?



Ý tôi là, phải chăng đó chính là mục đích của những chiếc áo yếm nâng ngực? Để tăng mức độ quyến rũ về giới tính, người ta vừa nâng ngực lên và phô diễn nó cho người khác nhìn thấy rõ ở dưới cổ.



Giờ đây, nhờ AF Kids, các bé gái không phải chờ cho tới tuổi trung học phổ thông mới tự ý thức về cơ thể mình. Chúng có thể bắt đầu gần như từ khi... thôi mặc tã lót!



Chúng ta đã từng nói về việc này với Abercrombie - nếu bạn nhớ, khoảng 10 năm về trước họ đã bán áo nịt ngực cho trẻ lên 10 – nhưng họ đã khó khăn khi bán loại áo không phù hợp với các bé.



4 năm trước, hãng “Bratz” nổi tiếng đã thêm miếng độn vào áo lót cho các bé gái mới lên 6 tuổi. Cũng trong thời gian này, các gian bán hàng cho trẻ em tại hệ thống siêu thị Wal-Mart đã trưng một kiểu quần chíp màu hồng cho bé gái với dòng chữ "Who Needs Credit Cards" in ở mặt trước.



Có  lẽ tôi hơi lạc hậu và không nhận ra rằng rất nhiều các bé gái mới 10 tuổi đã lái xe đổ xô đến khu phố buôn bán sầm uất, bàn tay nhỏ của chúng nắm đầy tiền và đề nghị được mua những trang phục sexy hơn.



Bạn sẽ nói gì? Bé 10 tuổi không thể lái xe ư? Hay chúng không có tiền? Vâng, nhưng còn cái gì khác khiến chúng có được những chiếc áo nịt ngực có độn và những chiếc quần chíp trông như gái điếm thế?



Cha mẹ chúng chăng? Không thể nào. Những người lớn, vốn luôn muốn con gái mình lớn lên phải có lòng tự trọng cao, nghĩ gì khi mua cho chúng những món đồ đó?



Và  tôi lại nhớ đến bé gái tại sân bay. Và những bé gái mà tôi đã nhìn thấy ở khu mua sắm. Và buổi diễu hành về vẻ đẹp của trẻ em.



Tôi cảm thấy rùng mình khi nghĩ tới một cửa hiệu như Abercrombie bán một cái gì đó giống “Ashley”, thực tế vẫn là sex chỉ ăn khách vì người ta đang mua chúng. Không thương gia giỏi nào tính đến việc tung ra một sản phẩm như bikini độn bông cho trẻ mẫu giáo nếu họ không nghĩ là mọi người sẽ mua nó.



Dễ  hiểu khi chúng ta chỉ trích các công ty tung những mẫu quần áo sexy ra thị trường, nhưng điều khiến chúng ta tức giận thực sự là chính các bậc phụ huynh thấy những chiếc quần bò cạp trễ dành cho trẻ trường tiểu học trông rất duyên dáng. Họ là những người sẽ chi tiền để nuôi dưỡng xu hướng mới này.



Tôi hiểu rồi, Rihanna thực sự nổi tiếng. Nhưng đó là một lý do không thuyết phục để ai đó cho con gái mình mặc giống cô ấy.



Tôi không quan tâm Lil’Wayne nổi tiếng cỡ nào, con trai tôi biết tôi sẽ chặt cả hai chân nó trước khi tôi cho phép nó ra khỏi nhà với chiếc quần tụt đến tận bẹn. Quan điểm đó không phải lúc nào cũng khiến tôi được yêu quý – và ngôi nhà sẽ trở nên căng thẳng – nhưng tôi là cha nó, không phải là bạn nó. Bạn bè không muốn gây sức ép. Còn cha mẹ nói: “Không, thôi ngay cái trò đó đi”.



Có  thể tôi là một ông bố Hổ. Có thể tôi nên lo việc của mình thôi. Hoặc có thể tôi chỉ là một phụ huynh lo lắng về các bé gái như bé mà tôi đã gặp ở sân bay.



Năm 2007, Hiệp hội Tâm lý Mỹ về Tình dục ở trẻ em gái đã công bố một báo báo trong đó cho thấy rõ mối liên hệ giữa tình dục với ba vấn đề tinh thần - sức khỏe chung nhất giữa các bé gái và phụ nữ: ăn uống không điều độ, thiếu tự trọng và hay chán nản.



Các bậc cha mẹ không sai khi chiều cho con gái mình mua những món đồ thời trang nhất. Nhưng liệu được thời trang nhất ngày hôm nay có đáng để phải chịu những hậu quả ngày mai hay không?



Cần phải vạch ra một giới hạn, không phải từ phía Abercrombie, Britney Spears hay các bé gái không biết cái gì tốt hơn cho mình, mà chính các bậc phụ huynh hãy là những cha mẹ thực sự chứ không nên là những “người bạn tốt” tuổi 40.