Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010

Những Thách Đố Trong Việc Giáo Dục Con Cái

TÌNH YÊU
BÀI THUỐC CHINH PHỤC CÕI LÒNG
(Những thách đố mới của thời đại trong việc giáo dục con cái.)
“Cá không ăn muối cá ươn
Con cãi cha mẹ trăm đường con hư”
Trong nền văn hóa truyền thống đạo đức của Việt Nam, nét giáo dục vẫn luôn là điểm nổi bật ưu tiên hàng đầu và cũng đã ăn sâu vào những câu ca dao tục ngữ hầu lưu truyền cho con cháu các thế hệ mai sau những bài học mang giá trị đạo đức, luân lý. Trải qua từng thời gian cùng tiến bước theo trào lưu văn minh tiến bộ của xã hội thì nét giáo dục cũng mang một sắc thái mới để phù hợp với tâm lý, tình cảm và môi trường xã hội hầu thích ứng với thời đại. Nhưng ngày nay, nét đạo đức truyền thống đó đang có nguy cơ biến mất trong các gia đình, đã tạo nên sự rạn nứt trong các mối tương quan.
Trong bối cảnh xã hội của thời hiện đại văn minh tiến bộ, các trào lưu văn hóa mở rộng nối kết con người trên khắp thế giới gần gũi nhau hơn, những luồng gió mới lành mạnh được giao lưu, học hỏi, đồng thời cả những luồng gió độc cũng lợi dụng ùa vào. Chính vì thiếu cảnh giác, không phân biệt đâu là tốt, đâu là xấu, đâu là lợi, đâu là hại đã làm cho đời sống của nhiều cá nhân và gia đình đã và đang phải đối đầu với những vấn nạn phức tạp. Đặc biệt là vấn đề về giáo dục. Giới trẻ ngày nay đang chơi vơi trước những nhu cầu cuộc sống, các bậc phụ huynh đang phải đối diện và gánh chịu sức ép nặng nề trong việc giáo dục con cái. Và nhất là đối với các gia đình Kitô giáo việc giáo dục con cái trong đời sống đức tin đang là một thách đố nghiêm trọng cho các bậc làm cha mẹ.
Thiên Chúa còn ngự trị trong gia đình ta, ngự trị trong từng tâm hồn của mỗi bậc làm cha làm mẹ trong việc giáo dục con cái, ngự trị trong tâm hồn của những người trẻ Kitô giáo ngày nay hay không? Đó chính là nỗi băn khoăn, ưu tư của các Nhà Giáo Dục Kitô Giáo và của những người có trách nhiệm trong Giáo Hội.
Trước nỗi thao thức, ưu tư đó, ngày 25.09.2010 vừa qua Lm. FX. Nguyễn Minh Thiệu, Dòng Donbosco đã đến chia sẻ với hơn 100 tham dự viên trong Chương Trình Chuyên Đề Chiều Thứ Bảy tại TTMV - TGP Sài Gòn với đề tài: “NHỮNG THÁCH ĐỐ MỚI CỦA THỜI ĐẠI TRONG VIỆC GIÁO DỤC CON CÁI”.
Giáo dục trong tầm nhìn Kitô giáo. Khán giả đã đưa ra một số điều khó khăn, cản trở nhất của các bậc phụ huynh liên quan đến việc giáo dục con trẻ đã làm cho các cha mẹ lo lắng và sợ hãi nhất, là cảm thấy mình lỗi thời, không hiểu tâm lý giới trẻ, không hiểu tâm lý của từng lứa tuổi, khó giáo dục về giới tính, không đủ kiến thức để hiểu con cái, khó thuyết phục, bị ảnh hưởng môi trường bên ngoài và về sự tiến bộ truyền thông ngày nay.. v ...v...
Những khó khăn mà khán giả đưa ra hầu hết thuộc về vấn đề dạy dỗ nhưng chưa thấy nói đến khó khăn về việc nuôi con.
Lm. FX. Nguyễn Minh Thiệu, chia sẻ:
Đức Giáo Hoàng Bênêdictô đã nhấn mạnh rằng “Không nên coi nhẹ ảnh hưởng của nền văn hóa duy tương đối, nhiều khi thiếu các giá trị, nó đang xâm nhập cung thánh của gia đình, đột nhập vào lãnh vực giáo dục, và các môi trường khác của xã hội, làm ô nhiễm chúng, lèo lái các lương tâm con người, nhất là người trẻ”. (Sứ Điệp Gửi Bộ Truyền Giáo Của Đức Giáo Hoàng, 16-11-2009).
Đức Giáo Hoàng đã dùng một cách trân trọng và rất là thiêng liêng từ cung thánhcủa gia đình, mà ngài đã xác định và đặt tên cho gia đình, đây chỉ là một khía cạnh mà ngài đưa ra. Trên khắp thế giới cái duy tương đối đang đang làm xáo trộn, làm tục hóa thế giới.
Lời cảnh báo đó nhắc chúng ta, những bậc phụ huynh, những nhà giáo dục thời đại, cần phải cảnh tỉnh và cần có khả năng để nhìn nhận, đánh giá những vấn đề của nền văn hoá đương đại với nhiều quan niệm sống khác nhau đang tác động mạnh mẽ trên đời sống gia đình, nhất là trong việc giáo dục con cái. Nhìn vào trực tiếp những luồng tư tưởng đang ảnh hưởng đến gia đình. Đối diện với những thách đố mới của thời đại, chúng ta cần phải tìm ra những giải pháp thiết thực và hiệu quả nhất trong việc chăm sóc, bảo vệ, giáo dục và thăng tiến cách toàn diện con em của mình.
Ta cần xác định chiều rộng của vấn đề, thăng tiến toàn diện con người không chỉ có việc ăn uống ngủ nghỉ, học hành, bằng cấp mà còn cả niềm tin, tình yêu, hy vọng, lý tưởng sống, lẽ sống, hướng sống, cả việc đánh giá về vấn đề đạo đức trong cuộc sống như thế nào. Đây là điều mà ta cần xác định chiều rộng của nó, lúc đó ta mới phần tích được bối cảnh của nó. Như một bác sĩ cần tìm ra nguyên nhân dẫn đến căn bệnh một cách chuẩn xác, nếu chuẩn đoán sai sẽ đưa thuốc sai, mà đưa thuốc sai, thì bệnh nặng hơn hoặc lờn thuốc hoặc bệnh nhân sẽ chết.
Đây là một vần đề rất lớn không chỉ dành cho chúng ta là bậc làm cha mẹ mà dành cho cả các nhà lãnh đạo Giáo Hội và Xã Hội.
Hãy cứu lấy giới trẻ trước khi quá muộn. Đó là lời hiệu triệu các bậc phụ huynh và các Nhà Giáo Dục phải khiêm nhường để nhìn lại mình trong tư cách và nỗ lực lo cho công việc giáo dục, đồng thời phải can đảm và dấn thân hết mình cho công việc giáo dục với một con tim không phân chia và không mệt mỏi.
I) CÔNG VIỆC GIÁO DỤC TRƯỚC NHỮNG THÁCH ĐỐ MỚI.
a. Đồng tiền và môi trường giáo dục:
Đồng tiền đang chiếm một vị trí rât lớn và quan trọng trong cuộc sống của con người, ngay cả trong văn hóa VN “đồng tên liền khúc ruột, có tiến mua tiên cũng được”.Đồng tiền đã đi vào trong gia đình môi trường lành mạnh là căn bản của cái nôi của sự sống.
Đồng tiền đi vào trong Gia Đình:
Vì khó khăn về tiền bạc làm cho nhiều gia đình hạn chế sinh con vì không có khả năng nuôi. Điều này diễn tả cụ thể việc sinh con không còn là kết quả của tình yêu mà kết cục của đồng tiền nó đã đi vào não trạng của cả hai vợ chồng. Dạy con cũng thế, người nào làm ra tiền quyết định trong gia đình, điều khiển mọi việc trong gia đình. Con cái về thăm cha mẹ chỉ vì xin tiền chứ không phải vấn đề tình cảm. Chọn lựa nghề nghiệp cho con cái, chọn nghề nào “hot”, nghề nào làm ra tiền nhiều.
§ Có nhiều trường hợp con cái vào đại học không được chọn lựa theo ý mình mà phải theo ý của cha mẹ, phải theo ngành nghề mà cha mẹ chọn, ảnh hưởng tâm lý người con đó rất đau khổ vì không còn biết mình là ai?
Đồng tiền là đảo lộn các giá trị khác của đời sống, ông bà, cha mẹ, anh chị em họ hàng đều đứng đàng sau đồng tiền, vì đồng tiên mà chém giết, hành hạ, sỉ vả, trừ khử nhau. Đồng tiền đã ảnh hưởng đến ngay trong môi trường an toàn lành mạnh nhất của người trẻ là gia đình. Các bậc cha mẹ cần phải ý thức đúng giá trị của đồng tiền và giáo dục sử dụng đồng tiền cho chính đáng nơi mọi thành phần của gia đình.
Đồng tiền đi vào trong Nhà Trường:
Tình trạng “trường chạy trường” vào mỗi đầu năm học, giáo dục chạy theo thành tích, bằng thật người giả, trục lợi trong giáo dục, mất phương hướng đào đạo, cải cách liên tục và kéo dài, mỗi lần in sách cho hơn 20 triệu cho học sinh trên toàn quốc thì tốn kém và gây ra nhiều tệ nạn. Đó cũng là nguyên nhân tại sao ngày nay anh chị không để sách lại cho em học như ngày trước. Chính vì cải cách liên tục mà cha mẹ và anh chị không thể dạy toán cho con em được, không biết đánh vần làm sao nữa. Chưa nói đến còn bao nhiêu tệ nạn xảy ra trong trường. Vì đồng tiền mà thầy cô bán cả lương tâm, cả danh dự, chuyện dạy thêm, dạy kèm đã gây nhiều nhức nhối. Chuyện ra trường, chuyện tốt nghiệp muốn đậu cao cũng phải tiền, hay khi xin việc vào bệnh viện hay vào các trường học cũng phải tiền. Chính vì những tiêu cực đó trong giáo dục mà giới trẻ ngày nay đã tiếp nhận, nó đã trở thành một thông lệ đến nỗi người ta không còn cảm thấy e ngại, dè dặt khi đặt vấn đề “thủ tục đầu tiên” trong mọi công việc, thì khi người trẻ đi làm, họ sẽ phải tìm cách lấy lại những gì mà họ đã phải “chi ra” cũng là điều dễ hiểu.
Bởi thế trong dư luận có câu: “ Lương tâm thua lương tháng, lương tháng thua lương lậu”, chính vì đồng tiền mà người ta không xác định đâu là cái quan trọng nhất trong nền giáo dục, đâu là cái giá phải hy sinh, can đảm phải gạt bỏ, của những kẻ ham lợi nhuận không lồ. Đạo đức bị coi nhẹ, kiến thức không thực tiễn, giáo dục không toàn diện, sinh viên không có khả năng làm công việc chuyên môn, hoặc phải đi làm các công việc khác. Do bởi trường giả, thầy giả, bằng cấp giả, rồi học cũng giả luôn. Đó là hậu quả của đồng tiến đã làm thoái hóa, ăn sâu sâu vào trong giáo dục Nhà Trường
Đồng tiền đi vào trong Xã Hội.
Ngày nay người ta xử lý mọi sự bằng tiền, cán chết người cũng giải quyết bằng tiền, trắng thành đen, đen thành trắng, đồng tiền đã trở thành cán cân công lý, báo chí cũng đã đăng tải rất nhiều tình trạng tham nhũng, chuyện rút ruộc công trình, chuyện đinh tặc, và cả vấn đề trồng rau và các loại cây ăn trái. Vì ham lợi nhuận mà ngừơi ta đã sử dụng các loại thuốc kích thích tăng trưởng chỉ sau một đêm có thể đem bán cho người tiêu dùng, như rau cần, rau bí xịt loại thuốc kéo ngọn tăng trưởng rất nhanh, xịt thuốc để giữ tươi xanh, kể cả trái cây sầu riêng, bơ, chuối xịt thuốc cho mau chín, tươi lâu … Dân chúng đang sống và tiêu thụ cả một môi trường thuốc độc. Vì đồng tiền người ta chấp nhận lương tâm mù mờ để đạt được mục đích của mình.
Về xã hội tất cả chỉ vì lợi nhuận, chương trình quảng cáo, khuyến mãi chỉ vì lợi nhuận, chuyện chống game online không thực tiễn chỉ vì lợi nhuận quá lớn. Đống tiền thu từ game online lên đến hằng trăm triệu đôla/ 1 năm.
§ Nước Nhật là nước văn mình sản xuất rất nhiều game online bán cho thế giới, khi họ biết game online ảnh hưởng đến con cái họ ngay lập tức trên toàn quốc cắt bỏ hết không cho kinh doanh game online nữa. Khi họ thấy TV làm ảnh hưởng đến trẻ thơ khi vừa bập bẹ nói đã biết đọc câu quảng cáo trước khi nói tiếng “Mẹ ơi”, họ đã đẩy TV ra khỏi nhà ngay không chần chờ, không lý luận, họ phải can đảm và mạnh mẽ để cứu con người hơn đồ vật.
b) Thách đố trong Văn Hóa Truyền Thông và Đời Sống Gia Đình
Quảng cáo đã tạo nhu cầu giả tạo cho người tiêu dùng, như quảng cáo “sữa” chẳng hạn, cha mẹ sợ con mình thế nọ, thế kia, sợ con mình không thông minh, không phát triển …Bệnh shopping tạo một nhu cầu giả tạo cho khách hàng, đi xem giảm giá… tạo cảm giác rẻ, đánh lừa khách hàng ghiền mua sắm, đánh lừa làm xáo trộn các giá trị. Phim ảnh bạo lực, khiêu dâm, hưởng thụ, thực tại ảo, đánh lừa cảm xúc hay giác quan khán giả…dàn dựng một chiều… tạo cảm giác ảo cho giới trẻ một lối sống giả tạo. TV là một ông thầy đen (đa văn hoá, không phân biệt lứa tuổi, một chiều), là vị khách không mời mà đến (có mặt ở mọi nơi, mọi lúc trong nhà)… dạy cho giới trẻ lối sống hưởng thụ. Điện thoại di động đang thành nhu cầu (lệ thuộc mới), tách người trẻ khỏi mối tương quan với các thành viên trong gia đình, có nhiều nguy cơ bị lừa đảo, tốn tiền, mất giờ và khó kiểm soát hơn. Phá hoại gia đình, làm nhiều gia đình tan nát tạo ra những thông tin giả tạo, giải quyết mọi việc qua điện thoại, vợ chồng, cha mẹ con cái không cần phải gặp nhau. Điện thoại phá vỡ mọi tương quan trong gia đình, vì người ta dùng điện thoại để giải quyết tất cả mọi chuyện.
Game online một thế giới mới, một không gian vô định, làm thay đổi lối suy nghĩ và biến đổi nhân cách con người… học sinh, sinh viên không thể tập trung học hành, vì thấy mình thoải mái, tự do và là mình hơn qua các nhân vật ảo trong game. Từ thế giới ảo này, người chơi tự tạo cho mình một nhân cách mới, một không gian riêng, một tương quan với nhân vật mình tạo nên, từ đó, game thủ không còn muốn hay thấy hứng thú khi tương quan với những con người thật, ngay cả những người thân trong gia đình. Nhất là các chuẩn mực đạo đức của những con nghiện game này sẽ mất hoặc lệch lạc, khó có thể chữa lành.
Hơn 10 triệu người VN hiện nay sử dụng Internet để chat và chơi game online. Tình trạng nghiện game online nơi giới trẻ khiến các gia đình đang khủng hoảng, xã hội đang đau đầu, mà chưa có giải pháp cho vấn đề này cách thiết thực và hiệu quả.
c) Hiện tượng “Cậu Ấm – Cô Chiêu”
Một số vần đề được đưa ra:
§ Cấu trúc gia đình từ 1 đến 2 con có thực là hoàn hảo không?
§ Từ đó vấn đề của tiền bạc có giải quyết được vấn đề giáo dục con người hay không?
§ Ngày nay theo đúng tiêu chuẩn từ 1-2 con thì thực sự có dễ dạy không?
§ Phương tiện đầy đủ, tiền bạc không thiếu nhưng nuôi con có dễ hơn xưa không?
§ Mối tương quan trong gia đình có gần gũi, bền chặt và nồng ấm hơn xưa không?
§ Sự hy sinh vất vả của cha mẹ có được con cái nhận ra dễ dàng không?
Hiện tượng con một, con nhà giàu, vì ít con nên con cái được nuông chiều, quen thói đời hỏi kẻ khác, tự quy về mình, lối sống ích kỷ, đòi hỏi, sống không có trách nhiệm với mình và người khác. Khi con cái được nuông chiều quá mức. Từ đó nhiều trẻ không có khả năng tự lo cho mình. Trường hợp cha mẹ chỉ lo kiếm tiền thiếu quan tâm, con cái được tự do không có người quan tâm giáo dục, trẻ dễ tiêm nhiễm nhiều thói hư tật xấu, mà báo chí cũng đã nói rất nhiều đến những tiêu cực của hiện tượng “cậu ấm, cô chiêu” này.
Gia đình và xã hội giàu có, giới trẻ cô đơn nhiều, bị áp lực nhiều mặt, thiếu khả năng tự quản, tự rèn luyện, tự chế,…
Cuộc điều tra về giới trẻ tuổi từ 14 đến 25 tại 63 tỉnh thành cho thấy, giới trẻ ngày nay có điều kiện sống tốt hơn nhiều độ tuổi cách đây 5 năm, song mức độ buồn chán cũng tăng lên đáng kể. (Vietnamnet, Thứ Tư, 09/06/2010)
Khảo sát riêng về "sự buồn chán và dồn nén"trong giới trẻ. Trạng thái này được đánh giá qua sự trải nghiệm bản thân như buồn chán, thấy vô giá trị, thất vọng, muốn tự tử.
Giới nữ (77,9%) và thanh thiếu niên thành thị (78,9%) có tỷ lệ buồn chán nhiều hơn, các đối tượng ngược lại (phe tóc ngắn là 68,4% và giới trẻ nông thôn 71%).
Kết quả cũng cho thấy, 73,1% từng có cảm giác buồn chán; 27,6% từng "rất buồn", thấy mình vô tích sự đến nỗi không muốn hoạt động như bình thường. Có tới 21,3% từng thất vọng hoàn toàn về tương lai và 4,1% nảy sinh ý nghĩ tự tử.
PGS.TS Vũ Mạnh Lợi cho hay, so với 5 năm trước đó, tỷ lệ thanh thiếu niên trải qua cảm giác buồn chán đã tăng lên, từ 32% đến 73%.
“Cậu ấm, cô chiêu” đi thi
* Khác với nhiều bạn bè cùng lớp phải tất tả tay xách nách mang đồ đạc lên Hà Nội cách ngày thi cả tuần để tìm nhà và tìm đường đến địa điểm thi. Thương (tên cô gái) thảnh thơi ngồi trên chiếc Audi - Q7 sáng loáng với một tài xế kiêm vệ sĩ riêng. Ngoài ra, còn có một người giúp việc chuyên lo chuyện ăn uống, cơm nước cho "tiểu thư". Thương lên Hà Nội trước ngày thi 2 ngày để thăm thú Thủ đô đồng thời mua sắm quần áo khỏi phải mang quần áo ở nhà cho... vất vả. Chỗ ở của "cô chiêu” này đã được bố mẹ đặt trước một phòng tại khách sạn 5 Sao có tiếng ở Hà Thành.
* Hiện tượng có nhiều phụ huynh cuối năm đưa tiền cho cô giáo để thưởng cho con mình cho nó khỏi xấu hổ, dù con mình học không tốt.
Vậy khi những “cậu ấm, cô chiêu” đến tuổi lập gia đình thì thế nào?
d) Hiện tượng nói dối cha mẹ.
* Những thông tin trên được công bố tại Hội thảo “Giáo dục đạo đức cho học sinh, sinh viên ở nước ta hiện nay - Thực trạng và Giải pháp” do Hội Khoa học Tâm lý - Giáo dục Việt Nam được tổ chức tại Đồng Nai(8/2008), cho thấy những tệ nạn trong học sinh-sinh viên: tỷ lệ quay cóp, có tới 8% học sinh tiểu học đã biết... quay cóp. Con số này lên đến bậc THCS đã nhảy vọt thành 55%, THPT là 60% và đến bậc ĐH, CĐ đã thành 69%.
* Cũng ở bậc Tiểu học, đã có tới 22% “sinh viên đại học chữ to” biết... nói dối cha mẹ, còn ở bậc THCS và THPT thì có tới 50% và 64% học sinh “lừa cha dối mẹ”. Và ở bậc ĐH, CĐ có đến hơn 80% sinh viên sẵn sàng nói dối để qua mặt phụ huynh.
Trong xã hội đang lan tràn tư tưởng “nói dối mới sống được chứ”. Nguy hiểm của thói nói dối là mất ý thức về “tội” nói dối. Và nói dối trong mọi vấn đề của cuộc sống. Người lớn đôi lúc đã vô tình dạy trẻ nói dối hay nói dối trước mặt trẻ. Nên biết rằng một đứa trẻ không thật thà thì không thể giáo dục nên tốt được.
e) Những khoảng cách mới.
* Khoảng cách tâm lý theo lứa tuổi: sự khác biệt về tâm lý lứa tuổi, ông bà và cha mẹ có khoảng cách về tuổi tác xa hơn trước, nhận thức của con người thế hệ hiện đại khá khác biệt với thế hệ trước.
* Khoảng cách về kiến thức văn hóa và kiến thức sư phạm
§ Cha mẹ, anh chị không thể dạy cho con em vì những cuộc cải cách giáo dục: cách làm toán, cách đánh vần, ngoại ngữ,…
§ Thời gian và phương pháp sư phạm không có…
* Khoảng cách về văn hoá truyền thông: internet, ĐTDĐ
§ Một hiện tượng loại trừ mới xảy ra giữa người lớn và thế hệ trẻ trong văn hóa kỹ thuật số.
§ Người lớn không biết hay không theo kịp với những đổi thay của các dụng cụ truyền thông mới…
§ Khả năng sử dụng không có nên nhận thức hay đánh giá về nội dung thông tin cũng khó thấu đạt…
f) Hiện tượng Tôn Giáo bị coi nhẹ hay loại trừ ra khỏi giáo dục
Hiện tượng không sống đạo, sợ liên lụy về đạo, bỏ đạo không dám làm chứng cho đạo, coi nhẹ hay loại trừ tôn giáo. Không chỉ xã hội đã và đang loại bỏ tôn giáo ra khỏi nhà trường và coi nhẹ, mà cả môi trường gia đình, tôn giáo đang bị xếp vào hàng cổ hay bậc thang thấp, đứng sau chỗ thăng tiến vị trí trong xã hội của cha mẹ. Cụ thể, việc học văn hóa luôn là ưu tiên số một. Khi nào rảnh thì mới đến nhà thờ. Các gia đình đầu tư thời gian, tài chính cho việc học hành của con em hơn là thời gian dành cho vấn đề đạo đức.
Trong bối cảnh xã hội như vậy, các gia đình công giáo cũng đang bị ảnh hưởng với lối sống tục hóa cách mạnh mẽ, coi hẹ, hạ thấp đức tin, thì cũng coi nhẹ các giá trị thiêng liêng khác, chẳng hạn như khế ước hôn nhân chỉ là một giao kèo, ký hợp đồng không hơn không kém, nên chuyện ngoại tình trở nên phổ biến ngoài xã hội, nếu có tội thì đi xưng tội là xong, coi tòa giải tội như là một nơi xả Stress. Các giá trị tâm linh bị hạ thấp.
§ Có một người vợ gặp tình trạng căng thẳng, chồng ngoại tình, trước sóng gió gia đình bối rối khủng hoảng tâm lý lẫn tâm linh, Hồi nhỏ còn biết đọc kinh nhưng từ khi lập gia đình, thành công ngoài xã hội, không còn đọc kinh nữa, giờ đây gia đình gặp sóng gió không biết cách tổ chức cho các con đọc kinh trong gia đình để hầu mong nhờ lời kinh đánh thức, lôi kéo người chồng về với gia đình.
§ Có một nữ tu rất giỏi làm hiệu trưởng 10 năm, nhưng một ngày kia trong xứ số tân tòng rất đông, cộng đoàn cần Sr dạy dùm một lớp giáo lý nhưng không dạy được, vì Sr đã quên rồi, về chuyên môn thì giỏi nhưng quên lãng những cái đụng đến bản chất của người tu sĩ, cứ tưởng làm việc trong giáo dục thì lý tưởng ơn gọi của mình vẫn còn đó, nhưng nếu mình không biết ý thức và thánh hóa công việc đó thì ta chỉ đang làm công tác xã hội đơn thuần mà thôi.
§ Có những người làm việc trong Hội Đồng Giáo Xứ công việc xem ra đạo đức, nhưng thực chất tính cách chỉ là công tác xã hội, vì chỉ lo tìm cho mình một chỗ đứng, thái độ và đời sống nội tâm của mình không thăng tiến, chỉ tranh giành vị trí, đến một lúc nào đó bị hụt hẫng, lúc đó mới toát ra, không cứu lấy bản thân và gia đình cũng sụp đổ, vì đức tin không thăng tiến, sống đạo không chân thật.
§ Nội dung giáo lý không được tiếp nhận chân thành, không có lòng yêu mến mà đi học giáo lý. Trẻ em chỉ học giáo lý để được Rước Lễ lần đầu và Thêm sức. Việc học giáo lý hay tham dự các buổi đạo đức, phụng vụ với thái độ đối phó hay giải toả tâm lý mà thôi.
§ Thái độ duy vật len vào trong đời sống đạo, rất thực dụng, ngay cả việc cầu nguyện chỉ toàn là XIN , xin trúng số, xin xây nhà, xin sắm xe …..tất cả đều xin toàn về vật chất. Thiên Chúa là một nhân vật do họ nghĩ ra, Thiên Chúa phải như thế này thế kia mới là Thiên Chúa …..
Chính vì nội dung giáo lý không được tiếp nhận cách chân thành. Lời Chúa không được đón nhận cách xác tín. Hậu quả là đức tin mỗi ngày một suy yếu.
Một triết gia Trung Quốc đã từng nói:
§ “Một đất nước mà không có tôn giáo là một đất nước đáng buồn; một con người mà không có tôn giáo là một con người đáng sợ”.
Bởi vì không có việc gì mà họ không dám làm, làm tất cả mọi sự trên đời này chỉ để đạt mục đích, sống chỉ để hưởng thụ vì thế chà đạp lên những giá trị thiêng liêng của đời sống con người.
Từ đây, ta sẽ thấy những cuộc khủng hoảng các giá trị trong đời sống xã hội và gia đình mà không có lối thoát. Con cái bất hiếu, vợ chồng ly dị, cha mẹ, anh chị em chém giết nhau …. Những cuộc đời trượt dốc mà không có điểm dừng, những chao đảo trong cuộc sống mà không có điểm tựa.
ĐHY đã nói: “còn đức tin là còn tất cả mất đức tin là mất hết tất cả”
g) Hiện tượng bạo lực học đường gia tăng.
Hậu quả bạo lực học đường gia tăng không kềm chế được ngày xưa trường học là nơi an toàn sau gia đình cho con em của mình, nhưng ngày nay nhà trường không còn là nơi an toàn nữa.
Vài hiện tượng mới xảy ra trong xã hội:
Hội thảo chuyên đề Phòng chống bạo lực trong học đường do Sở GD-ĐT TP.HCM tổ chức vào chiều 9/4/2010: Nhiều đại biểu tham dự Hội thảo này là các GV, trợ lí thanh niên của các trường THCS, THPT trong TP cũng đồng tình rằng, việc dạy chữ nặng hơn dạy người, môi trường sư phạm chưa đảm bảo, GV chưa gương mẫu, thiếu nghiêm túc và công bằng.... đang ngày càng ảnh hưởng xấu đến tính cách và tâm hồn thanh thiếu niên, những người chủ tương lai của đất nước.

Về các giải pháp phòng chống bạo lực trong HS, người đứng đầu ngành GD-ĐT TP.HCM kiến nghị: Cần tuyệt đối nghiêm cấm các loại trò chơi có tính bạo lực xuất hiện ra ngoài XH, xây dựng cơ chế phối hợp hoạt động chặt chẽ giữa 3 môi trường GD là nhà trường – gia đình – xã hội, tăng cường và phát huy hơn nữa vai trò của các tổ chức đoàn thể để đẩy mạnh, cổ vũ và tuyên truyền lối sống đẹp của thanh niên, kiên quyết lên án các hành vi bạo lực trong môi trường học đường…
Chị Quỳnh Nga đã khẳng định trong hội nghị:
§ “Một gia đình hạnh phúc, một XH thịnh vượng là một gia đình, một XH mà ở đó giá trị con người cần phải đặt lên hàng cao nhất…”
h) Mái ấm gia đình đang có nhiều rạn nứt và đổ vỡ: Tình trạng Ly dị, ngoại tình, bạo lực, bất hiếu ngày càng gia tăng.
Những câu chuyện bất hiếu mới xảy ra như:
§ Chấn động vụ con trai đổ nước sôi lên mẹ già 83 tuổi (tại Quảng Trạch, Quảng Bình, Theo báo Pháp Luật Việt Nam, 16/09/2010)
§ Mẹ liệt sỹ 96 tuổi bị con trai hành hạ dã man, (tại Dòng Yến Vỹ (Mỹ Đức – Hà Nội), theo Tuổi Trẻ Thủ Đô, 04/09/2010)
Bạo lực gia đình:
§ Một người mẹ cầm tờ báo đọc về bản án tử hình tòa tuyên cho Phan Minh Mẫn giết cha, khóc nói: “Không ở trong cảnh bị hành hạ tra tấn bởi một người say, người ta không thể hiểu đó là địa ngục”. Một đêm không ngủ, chị viết thư gửi cho báo, xin cho em Mẫn đừng chết. Chị khóc trên trang giấy. Nước mắt của một gia đình (đúng hơn là của chị và những đứa con) rơi suốt 20 năm, có lẽ phải nhiều bằng cả một dòng sông nặng nhọc gom lại... (Tuổi Trẻ 23-7-2010)
§ Bé 9 tháng tuổi bị mẹ đánh dã man, (Đồng Tháp, Tuổi Trẻ 19/09/2010)
§ Chém chết chồng bằng búa bổ củi (Cần Thơ, Tiền Phong 21/09/2010)
Đâu là nguyên nhân của những tình trạng này?
i) Hiện tượng thiếu sân chơi lành mạnh.
Trẻ em thiếu sân chơi lành mạnh, thậm chí không còn giờ chơi, vì học hành quá tải, mùa hè không thể nào nghỉ ngơi, vui chơi các hoạt động tuổi thơ. Sân chơi không có thì trẻ chỉ xem TV hoặc vào game online mà chơi. TV, máy computer là bạn đồng hành của giới trẻ, nhưng TV và computer lại là con dao hai lưỡi.
Không có sân chơi thì:
§ Khi rảnh rỗi, người trẻ xem ti vi nhiều nhất: Theo khảo sát 13 hoạt động giải trí của giới trẻ lúc rảnh rổi, tỷ lệ xem ti vi chiếm nhiều nhất: Xem ti vi (96,8%), nghe nhạc (90,8%), đi chơi với bạn bè/người yêu (85,4%), đọc sách (77,1%), chơi thể thao (60,9%), sử dụng Internet (45%), tham gia các hoạt động xã hội (44%), chơi game (38,2%), uống rượu bia (27,5%), đi xem phim, văn nghệ (25,5%), đến các trung tâm giải trí (21,8%), tham gia các câu lạc bộ thể thao (20,3%), đánh bạc (3,3%).(Vietnamnet, Thứ Tư, 09/06/2010)
§ Khu vui chơi hoá đất xây nhà: Từ năm 2000, Thủ tướng đã giao Bộ VH-TT&DL “trủ trì, phối hợp với các cơ quan có liên quan và UBND các cấp xây dựng quy hoạch tổng thể và chính sách hỗ trợ, phát triển các cơ sở văn hóa, vui chơi, giải trí cho trẻ em để trình Thủ tướng Chính phủ”. Tuy nhiên, cho đến tháng 8- 2010, bộ này vẫn chưa thực hiện. Tại phiên điều trần, Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh đã nhận “khuyết điểm”. Nguyên nhân do bộ có quá nhiều việc mà “làm cái này thì quên cái khác”. Và ông chia sẻ: hồi ông làm chủ tịch tỉnh “chưa thấy ai nói về việc xây dựng khu vui chơi, giải trí cho trẻ em”. (Theo báo Tiền Phong 23/09/2010, Điều trần về sân chơi cho trẻ em: Khu vui chơi hóa đất xây nhà)
Sân chơi không có, giới trẻ vào quán cà phê, nơi có nhiều thứ mời mọc, đời sống xã hội thu hẹp vào các dịch vụ ăn chơi.
II. PHÂN TÍCH VẤN ĐỀ DƯỚI CÁI NHÌN GIÁO DỤC CON NGƯỜI TOÀN DIỆN
a) Chúng ta đang sống trong một xã hội vô thần và duy vật: Các giá trị Tin Mừng bị gạt bỏ hoặc xem thường. Muốn sống đức tin chúng ta tự lo lấy, gia đình giúp nhau sống đức tin, nhức nhối nhất là giáo dục giới tính cho giới trẻ, vì theo thuyết duy vật con người chỉ là một cơ thể của một loài vật nào đó. Đánh giá giới tính dựa trên cơ thể con người, dựa trên tâm lý tình cảm.
§ Tình trạng các học sinh cá biệt làm nhức nhối nhiều gia đình nhà trường và xã hội. Có những gia đình cha mẹ đều là giáo viên, bác sĩ, ông nọ bà kia trong xã hội như cũng gặp rất nhiều khó khăn trong việc giáo dục con cái, con cái hư đốn mà vô phương hoán cải.
Con người cần có một lý tưởng và một niềm tin, đối với người có đức tin thì còn có những giây phút cầu nguyện với Đấng Tối Cao để kín múc sức mạnh thiêng liêng để chịu đựng và cứu giúp con cái hoặc giới trẻ, vì con người là một tuyệt tác của TC, là một mầu nhiệm và mỗi cá nhân lại khác nhau.
b) Chủ thuyết tương đối và trào lưu tục hóa đang lan rộng và len lỏi vào các giađình. Tương đối hóa mọi sự, cào bằng mọi sự không thấy cái gì là quan trọng nhất trong đời sống để bảo vệ.
§ Có một người mẹ, chồng bị liệt, sống ly thân có 2 người con trai, xây nhà lầu, mua vi tính cho con, khi con ghiền game online, không cần gặp mẹ, chỉ gặp mẹ khi cần tiền. Bà đau khổ tìm giải pháp cứu con mình thoát khỏi bệnh ghiền game online này?
Đây là một thử thách cho các bậc cha mẹ. Ta có can đảm dám bỏ mọi sự để đồng hành với con để cứu con cái mình không? Ta có dám đánh đổi mọi sự để cứu con cái mình không?
c) “Giáo dục là công việc của con tim” (Don Bosco).
Ta phải xác định giáo dục là công việc của con tim chứ không phải của sư phạm, sách vở không là cách thế giải quyết cho tất cả mọi sự, vấn đề là chúng ta phải sống thế nào mới là vấn đề đích thực, giáo dục phải dựa trên nền tảng là con tim, con tim sẽ dạy ta biết làm gì.
d) “Yêu con chưa đủ nhưng phải làm sao cho chúng thấy rằng chúng được yêu” (Don Bosco).
Vì cha mẹ chưa biết cách yêu, nên con cái trở thành cậu ấm cô chiêu, vì cách cưng chiều vì cha mẹ đã cho con cái những điều sai trái, mà hậu quả của nó cha mẹ là người phải gánh chịu trước tiên.
§ Có một người con đã về đòi bán căn nhà cha mẹ đang ở, cha mẹ hỏi tại sao con bán căn nhà này thì cha mẹ ở đâu, đứa con đã trả lời: “tại sao ông bà sinh ra tôi”, thật là một nỗi đau nhức nhối.
Không phải tự nhiên mà dẫn đến tình trạng này, mà nó có cả tiến trình dài, phương pháp giáo dục sai lầm. Đời sống bận rộn quá nhiều mà người trẻ ngày nay không được chuẩn bị để làm cha làm mẹ trong thời đại mới, con người ngày nay phải lo kiếm sống, lo nhiều chuyện quá không có thời gian lo cho kiến thức để xây dựng cho bản thân, cho gia đình.
e) Giáo dục không thể thiếu tôn giáo: Xã hội liên tục đổi thay nên giáo dục và con người cần phải thăng tiến không ngừng với cái nhìn toàn diện cả về đời sống vật chất đến đời sống tinh thần, đời sống tri thức đến đời sống tâm linh.
III. HỆ THỐNG GIÁO DỤC DỰ PHÒNG CỦA DON BOSCO: GIÁO DỤC CON NGƯỜI TOÀN DIỆN
1. So sánh phương pháp cưỡng bách và phương pháp dự phòng
a) Phương pháp cưỡng bách
- Nhấn mạnh đến luật lệ
- Kỷ luật áp dụng hình thức cưỡng bức, ép buộc, dùng roi vọt
- Sự hiện diện của nhà giáo dục là đứng kiểm soát, nghiêm nghị, đòi hỏi hiệu quả ngay
b) Phương pháp dự phòng
- Nhấn mạnh đến tình thương, đón nhận, tha thứ, kiên nhẫn, hy sinh, tận hiến làm cho người được giáo dục thấy chúng được yêu thương bằng chính cuộc sống của người giáo dục, hoặc cha mẹ. Ngày nay, cơ hội cha mẹ biểu lộ tình yêu của mình cho con cái quá ít.
- Kỷ luật đòi hỏi sự tự giác, tự nguyện của người được giáo dục.
- Sự hiện diện của nhà giáo dục thì thân tình và đòi hỏi hiện diện liên tục, kiên nhẫn và cần nhiều thời gian giải thích để tự ý thức.
2. Nền tảng của phương pháp dự phòng
a) Tình yêu có lý trí hướng dân không biên giới: Bắt nguồn từ con tim Mục Tử Đức Giêsu: “Ta biết các chiên ta, các chiên ta biết ta, ta tự hiến mình vì đoàn chiên” Người mục tử luôn sống bằng con tim và tình yêu. 100 con chiên mất 1 con người mục tử đều biết.
Theo Đức Ái Kitô giáo: “Tình thương thì tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả” (1Cr 13,7). Cha mẹ dám bỏ tất cả để đồng hành với con cái không? Không có phương thức nào bằng cách ở gần bên con của mình, cùng chia sẻ và đồng hành với con.
“Yêu chưa đủ mà còn làm sao cho chúng thấy rằng, chúng được yêu.” (Don Bosco)
“Yêu đi rồi bạn sẽ biết phải làm gì.” (St.Augustino). Tình yêu sẽ phát sinh sáng kiến, chẳng học sư phạm mà biết bao nhiêu cha mẹ dạy con nên người, qua cách sống của cha mẹ đã để lại cho con những bài học không thể nào xóa nhòa trong cuộc cuộc đời, hầu như nó là hành trang cho con biết ứng xử, biết sống yêu thương, con biết xây dựng một gia đình mới.
Đừng nghĩ các khoa sư phạm, các khoa tâm lý ngày nay là giải pháp hay để giải quyết mọi vấn đề của cuộc sống hôn nhân. Ngày xưa thời Chúa Giêsu có ai hiểu gì về tâm lý đâu mà Chúa đã đem lại niềm vui và hạnh phúc cho người khác. Mẹ Teresa Calcutta có học gì đâu mà lời của Mẹ đã trở thành những lời vàng ngọc mà các trường đại học mời đến thuyết trình.
Nhà Giáo Dục thiết lập mối quan hệ dựa trên tình thương. Nhờ yêu thương mà nhà GD hy sinh cách trọn vẹn và trung thành. Không ngẫu hứng, không nhất thời không tùy hoàn cảnh. Yêu thương khiến cho nhà GD trở nên người bạn và người thầy của người trẻ.“Có thân thiện thì mới có tin tưởng, có tin tưởng thì mới có giáo dục. (Don Bosco).
Cha mẹ có gần gũi thì con cái mới tin tưởng và chia sẻ những tâm tư vui buồn của con cái. Con cái có chia sẻ thì ta mới giáo dục được con cái.
b) Sống Lý trí là lắng nghe và đối thoại: là biểu lộ sự tôn trọng sự tự do của người trẻ, để người trẻ cởi mở, triển nở, tự tìm lấy con đường của mình cách trưởng thành. Chứ cha mẹ không làm thay hay chèn ép con cái, làm sai không biết xin lỗi mà dùng quyền áp đặt là mình đúng, con cái cảm thấy bị xúc phạm và bất mãn. Bất công đã xảy ra ngay từ trong gia đình.
Nhiều gia đình giáo dục kiểu phong kiến, áp đặt, làm cho con cái mặc cảm, đóng kín, con cái không học được bài học sự khiêm nhường, bài học giới hạn của con người dựa trên người cha. Như thế là làm hại con, không chuẩn bị cho con bài học nền tảng sự giới hạn của con người. Giáo dục là cùng đồng hành, bước đi cùng con, chứ không thay thế con. Giúp con biết đảm nhận trách nhiệm của mình.
§ Một gia đình kỷ niệm 10 năm ngày cưới, chiếu lại hình ảnh ban đầu mang thai đứa thứ nhất, ông bà đến thăm từ bệnh viện, tắm cho con, khi đứa anh chập chững bước đi biết cầm cái tã của em bỏ vào sọt rác, một hình ảnh thật đẹp, rất là ý nghĩa trong tình yêu mến của anh em và lòng hiếu thảo đối với cha mẹ. Khi xem lại con cái không thể nào bỏ gia đình được, vì họ không thể tìm được tình yêu nào như thế ở ngoài xã hội.
Khoa giáo dục này đặt nền tảng trên sự tự do được soi sáng và hướng dẫn con. Nên hành động lắng nghe và đối thoại phải thân tình và liên tục để giúp người trẻ nhận thức đúng đắn về sự thật và sự thiện mà chọn lựa và bước tới, giúp con phân tích và nhận thức chịu trách nhiệm về công việc.
c) Yếu tố Tôn giáo: là thánh hoá và biến đổi con người nhờ bởi niềm tin mà người trẻ hướng tới điểm cao hơn cuộc sống trần thế này, khi người trẻ biết rằng mai kia tôi sẽ chết sẽ phải gặp Chúa và chịu phán xét. Phương pháp của Don Bosco mỗi tháng dọn mình chuẩn bị tâm hồn chết lành, giúp người trẻ hiểu biết về Bốn Sự Sau.
Phải nhìn người trẻ trong cả con người toàn diện: thể lý - tinh thần - vật chất - thiêng liêng trong bối cảnh lịch sử của cá nhân, gia đình và xã hội. Phải dùng các bí tích để hoán cải tâm hồn con cái dù khi cha mẹ bất lực, giới hạn trước nhiều vấn đề của con người, ân sủng của các bí tích sẽ giúp biến đổi con cái và thêm sức mạnh cho cha mẹ.
Phẩm giá con người chỉ có thể được đánh giá đúng mức và tròn đầy khi đối chiếu dưới ánh sáng Tin Mừng, hướng về những giá trị vĩnh cửu, từ đó phẩm giá con người mới được tôn trọng đúng mức và việc giáo dục con cái mới trở thành công việc thiêng liêng.
Niềm tin vào sự sống vĩnh cửu sẽ là động lực thúc đẩy con người vượt thắng những ngăn trở của các giá trị trần thế, vượt lên trên đồng tiền, vượt lên những đam mê và yếu đuối của con người.
Các Bí Tích, nhất là Bí Tích Thánh Thể và Hoà Giải là nguồn ân sủng để Chúa nâng đỡ giúp thánh hoá, biến đổi không chỉ người được giáo dục mà cả Nhà giáo dục.
3. Áp dụng phương pháp dự phòng
a. Tạo môi trường tốt: “Phòng bệnh hơn chữa bệnh”
Môi trường tốt đó là môi trường an toàn, luôn có sự hiện diện thân tình của Nhà Giáo Dục và đề phòng những nguy cơ khiến các trẻ phạm tội. Lý do mà trẻ ghiền game onlie hoặc phạm tội là không có sự hiện diện của cha mẹ hay Nhà Giáo Dục.
Môi trường đó là: sân chơi, chỗ ở, chỗ học, bạn bè,…chuẩn bị cho con cái môi trường vui chơi, quan hệ trong sáng, lành mạnh. Thí dụ: cha mẹ dặn dò các con khi tiếp khách phải mở cửa phòng, tiếp khách có giờ giấc. Khi con cái chơi game đặt máy tính nơi nhiều người qua lại, quay màn hình ra ngoài, phải biết con cái chơi với ai, chơi ở đâu…
Như vậy, đòi hỏi Nhà Giáo Dục hay cha mẹ phải đầu tư thời gian, tâm trí và vật chất cho việc tạo lập “môi trường an toàn và thân thiện” này. Làm cha làm mẹ phải biết “sốt ruột” khi vắng bóng con cái, sốt ruột là biểu lộ trách nhiệm của mình trên con cái, đó là biểu lộ sự trưởng thành trong tình yêu, trong đời sống gia đình.
Tạo một môi trường tốt cho con cái và người trẻ là thành công được một nửa.
b. Sự hiện diện của nhà giáo dục như một người cha, người mẹ, người thầy, người bạn.
Hiện diện là thường xuyên ở với con cái, vui tươi, sinh động và thân tình không để cho trẻ ở một mình. Cha mẹ ra khỏi nhà sau cùng và về nhà trước khi con về. Cha mẹ hiện diện trong các cuộc vui và sự kiện đặc biệt của con mình, con chiến thắng biết chúc mừng, con thất bại biết an ủi. Tạo điều kiện thuận lợi để con cái tiếp đón bạn bè trong gia đình. Hiện diện thường xuyên của cha mẹ làm giảm bớt sai lỗi của con cái.
Tạo bầu khí gia đình và tín nhiệm con cái. Không biểu lộ thái độ điều tra hay rình rập thay vào đó là thái độ lắng nghe, ân cần và nhân hậu, tránh lên án chỉ trích con cái, chỉ bảo cặn kẽ và hướng dẫn cách kiên nhẫn (vì trẻ mau quên). Không đòi hỏi hay vặn hỏi con cái quá mức cần thiết hay quá khả năng của con mình, biết gợi chuyện với trẻ về những sở thích của trẻ, quan tâm đến những điều mà trẻ đang cần, đang thiếu. “Hãy thích những gì trẻ thích rồi trẻ sẽ thích những gì mình muốn” (Don Bosco). Không chỉ nghe trẻ nói mà còn chia sẻ với trẻ những ưu tư, lo lắng và những vấn đề của đời sống gia đình (tuỳ theo lứa tuổi của chúng). Tập cho trẻ biết suy nghĩ và đảm nhận trách nhiệm, phải kiên nhẫn trước những câu hỏi của trẻ và nhẫn nại trả lời. Gương sáng của cha mẹ là những bài học giá trị và tạo thêm uy lực cho cha mẹ trong việc dạy dỗ con cái.
c. Đôi lời về hình phạt.
Con em được dạy bảo trước về kỷ luật thì sẽ không mất tinh thần, khi có những sai phạm và khi cha mẹ biết được lỗi của mình các em sẽ không buồn bực vì lời nhận xét, hoặc vì bị đe dọa một hình phạt, hoặc bị sửa phạt. Bởi vì sửa phạt luôn bao gồm một sự cảnh cáo thân tình và cảnh cáo đề phòng trước, để các em suy nghĩ, và như vậy thường chiếm được trái tim của các em. Vấn đề là làm cho trẻ hiểu chứ không phải làm cho trẻ sợ, sợ không phải là giải pháp tốt trong giáo dục, hình phạt giúp cho trẻ hiểu và sửa mới là giáo dục, cần giải thích để trẻ hiểu và tin tưởng. Khi các em đã hiểu được sự cần thiết của việc sửa phạt và chính các em sẽ xin được sửa phạt.
Mục đích của kỷ luật là hợp tác chứ không ép buộc. Hợp tác có nghĩa là con cái sẽ làm theo một khi nó đã hiểu chuyện đó là đúng và tự nó cảm thấy nên làm. Kỷ luật không nên mang lại cảm giác nặng nề cho cả con cái lẫn cha mẹ.
Không nên sửa phạt con khi mình nóng giận, vì “giận mất khôn”. Đàng khác, sự nóng giận khi sửa phạt dễ là cái cớ để trẻ chối từ lời dạy bảo.
Sống giữa trẻ, Nhà giáo dục phải tìm cách làm cho chúng yêu mến mình. Khi đó, tỏ mặt không vui đối với một em, sẽ là một hình phạt rồi. Và đó là một hình phạt khuyến khích sự đua tranh, khích lệ, chớ không làm cho các em ra người hèn. Những lời khen khi các em đạt được kết quả tốt, những lời quở trách khi các em biếng nhác, đó đã là thưởng và phạt.
Trừ những ngoại lệ rất ít có, không bao giờ nên phạt hoặc sửa dạy nơi công chúng, nhưng phải làm ở nơi riêng, xa các em khác. Chúng ta cũng phải hết sức khôn ngoan và kiên nhẫn chờ cho lý trí và đức tin của các em soi sáng, hầu nhận ra lầm lỗi của mình.
Chúng ta không nên mất niềm hy vọng nơi trẻ, khi nhìn trẻ không nên nhìn vào khuyết điểm, tội lỗi, giới hạn của trẻ mà hãy nhìn vào những tích cực, những điều tốt nơi trẻ để nối mối tương quan với trẻ và từ đó khích lệ trẻ vươn lên, và ta cũng có niềm hy vọng nơi trẻ, tất cả được phát xuất từ niềm tin và tình yêu chân chính từ người Mục Tử là Chúa Giêsu mà ta phải học và kín múc lấy và cũng là nơi mà ta đón nhận sức mạnh làm điểm tựa cho đời sống của bậc làm cha mẹ và các Nhà Giáo Dục.
Con người là một mầu nhiệm, là tuyệt tác mà Thiên Chúa sáng tạo, Ngài đã chia sẻ công trình sáng tạo đó cho con người, con cái chính là hồng ân, là quà tặng tuyệt vời của TC ban tặng cho bậc làm cha mẹ. Giáo dục con cái nên người hữu ích cho gia đình, xã hội và Giáo Hội là trọng trách và là sứ mạng của cha mẹ. Trong môi trường gia đình, cha mẹ là Nhà Giáo Dục, là người Mục Tử đầu tiên của con cái. Những thách đố mới của thời đại trong việc giáo dục con cái cũng đang bóp nát con tim, khối óc của cha mẹ. Nhưng cho dù vấn đề giáo dục con cái có khó khăn đến đâu, chúng ta cũng không rơi vào tuyệt vọng. Vì với niềm tin vào Thiên Chúa, chúng ta đã có một nguồn sức mạnh thiêng liêng để kín múc. Chính cuộc sống, cái chết và sự Phục Sinh của Chúa Giêsu Kitô là nơi mà chúng ta kín múc sẽ đem lại cho chúng ta niềm bình an và hy vọng. Vì chìa khóa để mở cửa cõi lòng là sự thân thiện, bài thuốc để chinh phục cõi lòng chính là tình yêu.
AP. Mặc Trầm Cung tường trình.
Mời nghe buổi thuyết trình của Lm. Nguyễn Minh Thiệu:

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

21 Cách Để Có Một Gia Đình Tuyệt Vời

21 cách để có một gia đình tuyệt vời

Xây dựng những mối ràng buộc trong gia đình


Cái gì làm nên một gia đình tuyệt vời, nơi đâu thành viên yêu mến và hỗ trợ lẫn nhau? Mỗi gia đình có những cuộc chiến đấu độc đáo riêng, nhưng cái làm cho gia đình họ được củng cố mạnh mẽ hơn là cách thức mà họ vượt qua những gánh nặng đó và tạo nên những niềm vui cùng với nhau. Làm thế nào để bạn đạt được sự gần gũi này? Sự gần gũi bắt đầu với những điều đơn giản: nói chuyện, cười đùa, tranh luận lành mạnh (vâng, thậm chí ngay cả bất đồng có thể cũng có một tác động tích cực!) và nó tiếp tục mở ra sự đối thoại, tương trợ và yêu thương. Sử dụng 21 lời khuyên sau sẽ mang lại cho mọi thành viên của gia đình bạn xích lại gần nhau hơn.

1. Tôn kính người già cả

Những người già của chúng ta đã tích luỹ được cả một đời sống kinh nghiệm, cả hay lẫn dở. Hãy học hỏi từ những sai lỗi của họ và yêu mến sự khôn ngoan của họ. Bạn hãy tỏ cho họ thấy lòng biết ơn của bạn và bạn sẽ gặt hái được những phần thưởng.

2. Tham gia đối thoại không ngừng

Sự giao thiệp là chìa khoá khi bước vào một gia đình. Chuyện trò thường xuyên giúp tránh được những tình trạng hỗn loạn hay những mối hận thù gia đình. Hãy nói về những chủ đề cả lớn lẫn nhỏ. Và nhớ rằng bạn không luôn luôn phải đồng ý.

3. Dạy trẻ con từ nhỏ

Hãy thiết lập một gia đình năng động và dựa vào những nguyên tắc khi trẻ em đang còn nhỏ. Cách này, đứa bé biết cái gì là đúng đắn và cái gì là không, và có thể giúp toàn thể gia đình bạn sống trong sự hoà thuận.

4. Kính trọng đối với ông bà

Trẻ em cần phải biết rằng ông bà là trái tim của bất kỳ gia đình nào. Hãy bảo họ chia sẻ những câu chuyện của họ và nói với về lịch sử gia đình của mình để bạn hiểu hơn.

5. Tặng quà - cả tinh thần và vật chất

Hãy làm ngạc nhiên cho các thành viên gia đình với một món quà nhỏ chứng tỏ rằng bạn nghĩ về họ. Hãy tặng món quà của sự kiên nhẫn hoặc là hài hước để giúp dự án cải thiện gia đình, hay là làm một thành viên trong gia tộc của mình vui vẻ lên.

6. Hãy chân thành

Có hay không nó là một sự kiện lớn xảy ra trong đời bạn hay cha mẹ hay thành viên gia đình bạn làm bạn phát cáu lên, hãy chắc chắn rằng bạn đối mặt với chúng trong một cách bình tĩnh và kính trọng.

7. Trao đổi về những cú va chạm trên đường

Nếu gia đình bạn đang phải kinh qua khoảng thời gian khó khăn - tang quyến hay là khủng hoảng tài chính - hãy tổ chức một buổi gặp mặt gia đình để làm sạch bầu không khí đó và nói chuyện về chúng.

8. Trẻ em cũng có tiếng nói

Hãy nhớ một điều quan trọng rằng trẻ em đã lớn là những người trưởng thành với một tiếng nói, suy nghĩ và viễn tưởng duy nhất. Hãy tôn trọng và đánh giá cao tất cả những việc các em làm.

9. Bàn về những thay đổi trong cuộc sống

Bạn đang lên kế hoạch cho một bước tiến lớn hay là thay đổi công việc? Hãy tham vấn gia đình mình để được sự hỗ trợ, và bạn có thể sẽ phải bất ngờ về sự sáng suốt mà họ đưa ra cho bạn từ chính những kinh nghiệm của họ.

10. Ăn cùng nhau

Chia sẻ cùng nhau bữa ăn một cách đều đặn làm tăng cường sự gần gũi với nhau và làm cho bạn bắt kịp với đời sống của người khác.

11. Đánh giá đúng về cha mẹ

Trong khi thỉnh thoảng phải mang gánh nặng và thực hiện những quyết định khó khăn, hãy nhớ rằng các bậc cha mẹ đã thoát ra được một trong những công việc khó khăn nhất đó.

12. Chấp nhận những viễn cảnh khác biệt

Bạn và anh em của bạn có thể khác biệt như ngày và đêm, và bạn cùng với cha mẹ mình có thể chẳng bao giờ nhìn vào mắt nhau. Hãy chấp nhận điều này và đi theo những ý kiến của họ.

13. Hỏi người khác những câu hỏi khó

Thỉnh thoảng, cuộc sống thường nhật trở nên bận rộn làm chúng ta quên đặt những câu hỏi khó trả lời như: Tôi đang hạnh phúc? Tôi được mãn nguyện? Các thành viên trong gia đình cần dựa vào một người khác để khảo sát những câu hỏi đó và hạ xuống những vấn đề tranh cãi quan trọng trong cuộc sống.

14. Lên kế hoạch cho các hoạt động

Nếu sự thống nhất không đến một cách tự nhiên cho gia đình bạn, đó là chuyện bình thường. Chỉ cần đảm bảo rằng lên lịch trình cho các sự kiện - như các cuộc chạy 5km gia đình, hay thậm chí là đi uống cà phê chung - hãy chắc rằng bạn tham gia.

15. Cùng nhau tạo ra một vài thứ

Hãy giao kèo bằng cách tạo ra một vài thứ xinh xắn cho gia đình của bạn hay cho bản thân. Hãy thử làm vườn hay trang trí cho một bữa tiệc.

16. Trao cho nhau những lời khích lệ

Hãy trao cho nhau những lời động viên ngay cả nếu bạn không đồng ý với một thành viên gia đình, hãy chắc chắn về ngôn ngữ của bạn mang tính khích lệ, xây dựng, và không bao giờ gây tổn thương.

17. Dành thời gian cho bản thân

Để trở thành một thành viên tích cực, đáng yêu của mọi gia đình, điều quan trọng là chúng ta phải dành thời gian cho bản thân mình.

18. Hành động như người chăm sóc

Nếu mẹ cha, con hay anh em đang cần sự trợ giúp, hãy chăm sóc họ. Điều quan trọng mà người ta biết ai là người tốt nhất với mình là khoảng thời gian khó khăn.

19. Hãy giúp làm các nhiệm vụ hằng ngày

Hãy giúp làm các nhiệm vụ hằng ngày thậm chí là những điều nhỏ bé nhất như đi dạo bộ với chú chó hay là dọn những chén đĩa, có thể tỏ ra rằng bạn quan tâm và quyết tâm cho tình trạng hạnh phúc của gia đình.

20. Ấp ủ những kỷ niệm

Hãy chắc là bạn luôn giữ kỹ những tấm hình cũ và những thước phim gia đình, vì nhờ vậy bạn có thể lần theo những dấu vết kỷ niệm cũ thường xuyên.

21. Là một bờ vai để dựa vào

Điều tốt đẹp nhất về gia đình là họ có thể có một hệ thống hỗ trợ kỳ diệu. Đảm bảo các thành viên gia đình được hỗ trợ, an ủi và khích lệ trong những khi tốt hay xấu.

Paul Minh Nhật
Chuyển ngữ từ Beliefnet
Nguồn: http://www.truyenthongconggiao.org

Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

Hơi Ấm Của Mẹ Đã Cho Con Sự Sống

Thứ Sáu, 03/12/2010 - 16:28
Thừa Thiên - Huế:
Cứu sống thai nhi trong cơ thể người mẹ đã chết

(Dân trí) - Hành động theo bản năng, phản xạ nhanh và trên hết là trái tim hết lòng vì người bệnh, bác sĩ Bạch Ngõ, bệnh viện TƯ Huế đã cứu sống thành công một thai nhi từ người sản phụ đã chết. Cháu bé chào đời hoàn toàn khỏe mạnh dù cân nặng chưa đầy 2kilô.

Mổ cứu con ngay tại chân cầu thang

Tầng 1 khoa Sản - nơi BS Bạch Ngõ quyết định mổ bắt con tại chỗ trên cơ thể người mẹ không còn sự sống

Sáng sớm ngày 26/11, chị P.T.K (35 tuổi, trú tại huyện Quảng Điền) vào Khoa Cấp cứu - Can thiệp tim mạch khi mang thai ở tuần thứ 35 trong tình trạng bị sốt cao, suy tim, viêm cơ tim, viêm màng ngoài tim, chèn ép tim cấp, nhồi máu cơ tim.
10h30 phút, một cuộc hội chẩn nhanh giữa BS. Nguyễn Cửu Lợi, trưởng khoa Cấp cứu - Can thiệp tim mạch với BS Bạch Ngõ (trưởng ca trực khoa Sản) với anh H.V.D. (chồng chị K.). Anh D. đã đồng ý với phương án nếu vợ lên cơn đau tim đột ngột trong lúc đẻ và tử vong thì các bác sĩ được mổ lấy thai nhi ngay lập tức.
11h30 phút, chị K. rơi vào tình trạng rất nguy kịch, huyết áp tụt, mạch yếu dần. Sau khi tích cực hồi sức cấp cứu tim không thành, bệnh nhân đã từ trần. Tức tốc như bay di chuyển bệnh nhân trên băng ca, các BS tại khoa Cấp cứu - Can thiệp Tim mạch đã chuyển kịp người mẹ đã không còn sự sống sang Khoa Sản.

BS Bạch Ngõ

Nhận được điện thoại, BS Bạch Ngõ lao nhanh từ tầng 2 khoa Sản xuống chân cầu thang vừa đúng lúc sản phụ đã chuyển tới. Chụp vội đôi găng tay và dao mổ, BS đã tiến hành mổ ngay lập tức. Không theo trình tự các bước mổ vì sản phụ đã chết, mất khoảng gần 3 phút, BS Ngõ đã lôi ra được một bé gái và trái tim của cháu vẫn đập nhưng không khóc, có lẽ vì nằm trong bụng người mẹ đã mất gần 10 phút. Các nữ hộ sinh vội choàng khăn ủ ấm cho cháu. Chờ đợi, chờ đợi và cháu đã bật tiếng khóc đầu tiên. Cháu đã thực sự sống nhưng vĩnh viễn mồ côi mẹ ngay từ khi còn ở trong bụng.
Niềm vui vỡ òa trên gương mặt bà nội cháu. Chỉ kịp nhìn thấy mặt bé một phút thì các nữ hộ sinh khoa sản đã bồng cháu đi rửa người và chuyển tiếp vào lồng kính để thở. Người cha khóc bên xác vợ còn ấm, miệng cười trong nước mắt vì con đã được cứu sống.
Trước lúc đưa xác vợ về nhà, gạt nước mắt tạm biệt con, anh Duy đã đặt tên cho bé là Cẩm Tú.

Mẹ đột tử - Con rất nguy hiểm

“Tôi chỉ thấy còn nước còn tát, lương tâm tôi không thể đứng nhìn cảnh mẹ chết rồi con chết theo. Từ lúc người mẹ từ trần, chúng tôi chỉ có đúng 15 phút để cứu bé và phải cứu càng nhanh càng tốt. Vì nếu cứu trễ có khả năng bé sẽ bị các biến chứng sau này”, BS Ngõ nói.
“Nếu sản phụ chết, theo nguyên tắc không được cho vào phòng mổ mà chỉ xuống nhà xác. Đến lúc đó con sẽ chết. Tôi đã liều để cứu đứa bé. Sẽ rất đáng tiếc khi thấy mình có khả năng mà không giúp cháu. Vì vậy chúng tôi đã hội ý với nhau giữa 2 khoa để cứu sống cháu bằng mọi cách”, BS Ngõ cho biết thêm.

Theo lời BS Ngõ, vài chục năm trước có một bệnh nhân bị nhiễm độc thai nghén và tử vong, em bé cũng được cứu nhưng do lấy ra chậm nên lớn lên đã bị các biểu hiện của chứng thần kinh. Cách đây 2 năm, có một bệnh nhân tắc mạch ối (một bệnh nguy hiểm tính mạng sản phụ hơn cả bệnh tim) đã chết ngay trong phòng mổ dù các BS đã cố gắng hết sức…
“Người mẹ bị đột tử trong lúc sinh rất nguy hiểm cho cháu bé, cơ hội sống của cháu là rất ít và các bác sĩ có rất ít thời gian cũng như khả năng để mổ thành công. Tuy nhiên cháu bé này là một trường hợp đặc biệt khi đến nay đã rất khỏe mạnh”, BS Ngõ tâm sự.


Cháu Cẩm Tú đang điều trị trong lồng kính ở khoa Nhi nay đã khỏe mạnh

Bé Cẩm Tú đang nằm tại phòng điều trị Nhi sơ sinh thuộc khoa Nhi. BS Đinh Quang Tuấn, trưởng khoa Nhi dẫn chúng tôi vào thăm bé. Bé đã có sức khỏe tốt, uống sữa nhiều và khóc rất to. Đây được coi là một điều kỳ diệu đối với cháu vì theo các BS, ít có trường hợp nào khi mẹ chết mà được cứu sống và khỏe mạnh như cháu.

Nhưng bên cháu vẫn chưa có người thân nào kể từ ngày mẹ mất vì nhà đang lo đám cho mẹ và hoàn cảnh quá nghèo khó. Khoảng 3 ngày nữa, anh Duy sẽ lên thăm con. Được biết, anh đang chạy vạy khắp nơi để có tiền mua sữa cho đứa con gái bé bỏng vì nhà không còn gì đáng giá ngoài bức tường trơ gạch, chiếc giường và vài cái ghế. Nghề chính của anh là bắt tôm tép ngoài đồng bán. Hiện anh phải nuôi 3 miệng ăn gồm mẹ ruột, mẹ vợ đang rất yếu và một con gái 3 tuổi.
Đại Dương



Thứ Bẩy, 04/12/2010 - 18:45
Thừa Thiên – Huế:
Trước khi chết, hơi ấm của mẹ đã cho con sự sống

(Dân trí) - Sáng 4/12, PV Dân Trí tại Huế đã tới BV Trung ương Huế trao tới anh Hà Văn Duy (cha cháu Cẩm Tú, cháu bé đã được cứu sống kỳ diệu từ người mẹ đã chết) số tiền 5 triệu đồng từ Quỹ Bé Nhân Ái.


Bé Cẩm Tú mỉm cười trong lồng kính
Hiện người cha đáng thương này vẫn đang còn bị sốc trước sự ra đi quá đột ngột của vợ mình. “Đợt sinh cháu đầu, vợ mình rất khỏe, không có dấu hiệu của đau tim, nhưng lần này tự nhiên lên cơn đau tim đột ngột”, anh Duy buồn bã nói. Tôi thấy trong anh sự lặng lẽ, vô định khi phải đối diện với tổn thương không gì bù đắp nổi.
Đã 1 tuần qua đi, dường như cái ngày định mệnh khi vợ anh lên cơn đau tim rồi đột tử vẫn không làm nguôi ngoai nỗi đau của sự mất mát.
Trước mắt, cháu Cẩm Ly (3 tuổi) con đầu của anh đang ở với bà nội. Anh cho biết ở bệnh viện khoảng 2-3 ngày rồi lại tranh thủ về quê thăm con 1 ngày. Được biết anh Duy không biết chữ, nghề chính của anh là bắt tôm cá trên đồng về bán lấy tiền nuôi con và mẹ.
Phó Giám đốc BV Trung ương Huế, BS Phạm Như Hiệp hứa sẽ tạo mọi điều kiện để giúp đỡ cháu Cẩm Tú. Toàn bộ tập thể phòng điều trị Nhi sơ sinh cũng hứa sẽ đồng lòng chăm sóc Cẩm Tú cho đến ngày cháu tròn cân rồi sẽ cho xuất viện.
Đại diện báo Dân trí trao quà từ Quĩ Bé Nhân Ái tới cha bé Cẩm Tú

Theo BS Lê Thị Công Hoa, trưởng phòng Nhi sơ sinh, cháu Tú vì sinh non nên đang được bơm sữa qua ống thông dạ dày và truyền dịch. Đã có nhiều trường hợp sinh chỉ 27-28 tuần tuổi hay chỉ nặng có 750gr nhưng phòng vẫn cứu được. Trường hợp Cẩm Tú hoàn toàn có thể phát triển bình thường. Nếu không có gì, khoảng 4 tuần nữa cháu sẽ đủ cân và cho xuất viện.
Theo quan sát, cơ thể Cẩm Tú đang hồng hào, khóc to, sức khỏe tốt. Cháu bé đã qua giai đoạn nằm hoàn toàn trong lồng kính, có thể được các y tá bồng ra làm vệ sinh.
Nhận số tiền 5 triệu đồng từ Quĩ Bé Nhân Ái, anh Duy rất xúc động và hứa sẽ chăm sóc con tốt để không phụ sự quan tâm của mọi người.

Đại Dương
Nguồn: http://dantri.com.vn

Thứ Năm, 2 tháng 12, 2010

Giáo Hội Việt Nam và Sứ Mạng Loan Báo Tin Mừng

Đại hội Dân Chúa: tham luận Giáo hội Việt Nam và sứ mạng Loan báo Tin Mừng
VietCatholic News (24 Nov 2010 12:13)

SỨ VỤ: GIÁO HỘI VIỆT NAM VÀ SỨ MẠNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tham luận của GM Vinhsơn Nguyễn Văn Bản

Như được sự phân công của HĐGMVN, cho phép tôi được đọc lại chương III của Tài Liệu Làm Việc Đại Hội Dân Chúa Việt Nam theo cách vừa làm sáng tỏ, vừa phân tích những chi tiết cần thiết, để chúng ta hiểu rõ hơn cách diễn đạt của bản văn, rồi từ đó nêu ra những câu hỏi gợi ý cho đại hội thảo luận, đóng góp những ý kiến cần thiết cho Sứ Vụ của Giáo Hội Việt Nam trong hiện tại, cũng như trong thời gian tới.


Trước hết, trong tiêu đề của chương III: « SỨ VỤ: GIÁO HỘI VIỆT NAM VÀ SỨ MẠNG LOAN BÁO TIN MỪNG », có hai điều cần để ý:

a/ Nói đến « Giáo Hội Việt Nam », nghĩa là Giáo Hội đang hiện diện tại Việt Nam, trong một môi trường cụ thể và cá biệt. Một Giáo Hội địa phương không phải là một phần của Giáo Hội phổ quát, nhưng là Giáo Hội phổ quát hiện diện trong một hoàn cảnh cụ thể, với những con người, tập tục và nếp nghĩ riêng biệt. Vì thế, khi nói đến « Giáo Hội Việt Nam » trong sứ vụ của mình, TLLV nhấn mạnh đến sự ý thức về vai trò của Giáo Hội phổ quát hội nhập vào hoàn cảnh cụ thể tại Việt Nam.

b/ Sứ mạng Loan Báo Tin Mừng là bổn phận nằm trong bản chất của Giáo Hội, không có biệt lệ cho bất cứ Giáo Hội nào. Tuy nhiên, một Giáo Hội cụ thể thi hành một sứ mệnh chung cho toàn thể Giáo Hội, thì phải đi theo đường hướng chung của cả Giáo Hội, dẫu cho theo cách thế diễn đạt riêng của mình. Để làm được điều này, Giáo Hội cần phải có một phương pháp làm việc cụ thể dưới sự soi sáng của Chúa Thánh Thần, trong tình hiệp thông với Giáo Hội phổ quát và toàn thể Giáo Hội địa phương.

Số 18: Trong phần dẫn nhập vào chương III, TLLV nhấn mạnh đến những công tác đa dạng của việc loan báo Tin Mừng: « không chỉ đơn thuần là loan báo Tin mừng cho những người chưa biết Chúa, nhưng còn đòi hỏi cả việc phúc âm hóa chính bản thân người tín hữu cũng như môi trường xã hội, văn hóa họ đang sống[1]. » Ở đây, chúng ta thấy TLLV dựa vào Tông huấn Loan Báo Tin Mừng để trình bày với toàn thể dân Chúa về tầm quan trọng của việc Tin Mừng hóa bản thân người kitô hữu, để rồi anh chị em kitô hữu, như là những công dân sống Tin Mừng, làm cho môi trường và văn hóa mình đang sống được thấm nhiễm tinh thần của Tin Mừng. Đây là điều mà dụ ngôn « men trong bột » (Lc 13, 21) muốn diễn tả. Từ « Tin Mừng » ở đây không chỉ được hiểu như là Lời Chúa được viết thành văn bản (Kinh Thánh), hay là lời rao giảng về Đức Kitô Phục Sinh (kérygma), nhưng còn là sự gặp gỡ giữa con người và Lời, giữa người rao giảng và người nghe, và chắc chắn là còn với những kết quả tích cực của sự hoán cải (1 Tx 1, 9-10). Hiểu như thế, chúng ta sẽ thấy rằng Loan Báo Tin Mừng không phải là quảng cáo về một mặt hàng, nhưng là chia sẻ niềm vui mà mình đã có được khi nhận biết Đức Giê-su Kitô và hoán cải theo lời Ngài mời gọi. Trong khi loan báo Tin Mừng, người kitô hữu tiếp tục viết lên chính cuộc sống thường ngày của mình bằng hoa trái của Tin Mừng.

Số 19: Trong mục 1 của chương III: « Thi hành Sứ Mạng Yêu Thương và Phục Vụ của Chúa Kitô trên Quê Hương Việt Nam Ngày Nay », TLLV cụ thể hóa « Sứ mạng loan báo Tin Mừng » thành « Sứ mạng yêu thương và phục vụ của Chúa Kitô ». Vấn đề đặt ra là « đời sống yêu thương phục vụ » có phải là toàn bộ nội dung của công việc loan báo Tin Mừng không ? Và trong hoàn cảnh hiện nay, đó có còn là « công tác đặc thù của những người môn đệ Chúa Kitô » nữa không ? Chúng ta có thể nói được rằng « đời sống yêu thương phục vụ » là một dấu hiệu tích cực của một tôn giáo biết quan tâm đến con người và có tổ chức; và ngày nay, điều này đã được hầu hết các tôn giáo lớn quan tâm thực hiện[2]. Xét bề ngoài, hành vi yêu thương của mọi đoàn thể đều có ý hướng chung là tạo nên tình liên đới và xoa dịu nỗi đau thương của đồng loại. Tuy nhiên, trong đức ái kitô giáo, hành vi yêu thương phục vụ vượt lên trên ý nghĩa của việc xoa dịu nỗi đau của đồng loại; đó còn là sự chia sẻ những ân huệ mình đã lãnh nhận. Cụm từ « của Chúa Kitô » nói lên sắc thái độc đáo trong việc yêu thương và phục vụ của người kitô hữu: Chúa Kitô là suối nguồn, là mẫu mực của yêu thương và phục vụ. Vì thế, hành vi yêu thương phục vụ này không chỉ hàm nghĩa luân lý (moral), mà còn mang nghĩa tinh thần (spirituel) và thần bí (mystique). Ý thức được rằng mọi điều tôi có trong cuộc đời là do hồng ân Chúa ban tặng, và Chúa ban cho tôi một tài năng nào đó, là để tôi thăng hoa chính đời sống của mình và giúp cho anh chị em đồng loại có điều kiện sống xứng đáng ơn gọi làm người. Điểm làm cho « đời sống yêu thương phục vụ » của người kitô hữu trở nên độc đáo và có ý nghĩa là họ tập yêu thương như Thầy đã yêu thương. Hình ảnh của Người Thầy cúi xuống rửa chân cho các môn đệ là mẫu gương yêu thương phục vụ cho các môn đệ qua mọi thế hệ (Ga 13, 15). Mầu nhiệm Nhập Thể cho chúng ta thấy rằng Chúa Giê-su không chỉ sống để chia sẻ với con người thân phận sống trên trần thế, nhưng là còn mời gọi con người sống đúng với phẩm giá làm con cái Chúa và tìm được niềm hạnh phúc được sống trong Ngài.

Hành vi yêu thương phục vụ thực sự không bị lệ thuộc vào màu cờ sắc áo. Nó có khả năng vượt qua mọi định kiến, mọi ranh giới phe nhóm, để phục vụ con người. Vì thế, TLLV nhấn mạnh «.. không bao giờ có một tình trạng mà trong đó người ta lại không cần tới bác ái của mỗi kitô hữu »[3].

Ngay từ khi hiện diện trên đất nước Việt Nam, Giáo Hội đã không ngừng chọn con đường yêu thương và phục vụ con người. Dẫu cho trong các thời kỳ khó khăn, thời kỳ mà người kitô hữu bị loại trừ ra khỏi đời sống xã hội, Giáo Hội vẫn luôn trung thành với lựa chọn căn bản của mình. Vấn đề đặt ra là nếu chúng ta đã thực sự sống tinh thần yêu thương phục vụ như thế, tại sao lại bị loại trừ ? Có thể là do bị hiểu lầm ? Có thể là người kitô hữu đã bị dùng như là những « con vật tế thần » của những người có thế lực ? Tuy nhiên, sự kiện là ngay cả những người lương dân hiền lành, đôi lúc cũng có những thành kiến không hay với người công giáo trong quá khứ, cũng làm cho chúng ta phải xét lại về cung cách sống yêu thương phục vụ của chúng ta. Có thể là do cuộc sống của người kitô hữu chưa được thấm nhiễm tinh thần của Tin Mừng; cũng có thể là do cách thế chúng ta hiểu về nhóm từ « yêu thương, phục vụ » khá chủ quan chăng !

Quyết tâm của Giáo Hội tại Việt Nam, một lựa chọn có tính cách định hướng trong lúc này và trong tương lai, muốn cụ thể hóa việc « yêu thương phục vụ » của mình trong việc « cần quan tâm hơn nữa đến việc phục vụ sự sống và sự phát triển con người toàn diện »[4].

Trong câu này, chúng ta thấy 3 điểm cần giải thích rõ hơn:

a/ Phục vụ sự sống không chỉ giới hạn vào con người như là đối tượng duy nhất, nhưng còn bao gồm luôn cả những điều kiện môi truờng trong đó con người sinh sống. Như vậy, việc phải quan tâm đến thiên nhiên, môi trường, những yếu tố có liên quan đến sự sống của con người, không thể là một lựa chọn nhiệm ý, nhưng có tính cách bắt buộc.

b/ Sự sống của con người phải được hiểu như là sự sống của một tạo vật được dựng nên giống hình ảnh Chúa. Vì thế, sự sống con người cần phải được tôn trọng từ khi hình thành trong lòng mẹ, cho đến khi từ giã cõi đời một cách tự nhiên. Đồng thời sự sống con người bao hàm nhiều chiều kích: thể lý, tâm lý, tinh thần, thiêng liêng. Nguy cơ của con người thời nay là chỉ quan tâm đến chiều kích thể lý và tri thức mà thôi.

c/ Sự phát triển của con người toàn diện nhắm đến việc giúp con người được sống một cách triển nở và hạnh phúc trong ơn gọi làm người của mình, không phân biệt hệ tư tưởng hoặc tôn giáo. Cùng với sự phát triển con người toàn diện là sự phát triển của mọi người, không phân biệt giàu nghèo, tôn giáo, chính trị.. .

Quyết tâm phục vụ « con người toàn diện » được TLLV cụ thể hóa qua 4 điểm sau đây:

1/ « Tổ chức và tham gia những công tác bác ái từ thiện, giúp đỡ những người nghèo khổ, thiếu thốn, đặc biệt những ai đang gặp thiên tai hoạn nạn ».

2/ « Những người có trách nhiệm cũng phải đặc biệt quan tâm tìm cách nâng cao đời sống của dân chúng nhờ những chương trình giáo dục tri thức và đạo đức, nhằm cổ võ lối sống liên đới, nhân ái, ngay thẳng, có trách nhiệm, biết hy sinh và cần mẫn thay cho bạo lực, ích kỷ, hận thù, gian dối, hưởng thụ và phóng túng ».

3/ « Giáo Hội cũng cũng cần hổ trợ nhiều hơn nữa cho những chương trình giáo dục nhân bản, tạo thêm điều kiện cho những giao lưu sinh hoạt lành mạnh, xây dựng nhóm bạn bè tốt, vận dụng các hoạt động giải trí, văn hóa, thể thao cho nhiều thành phần dân chúng trong xã hội ».

4/ « Giáo Hội cũng mời gọi mọi thành phần dân Chúa « dấn thân cách trung thành nhằm xây dựng một xã hội công bằng, liên đới và bình đẳng »[5].

Chúng ta có thể nhận định quyết tâm này qua mấy điểm sau đây:

Những điều được nói đến trong điểm 1/ là những hoạt động bác ái trong cộng đoàn kitô hữu, được thực hành ngay từ thời gian đầu của Giáo Hội Tiên Khởi (Cv 4, 34). Dần dần tình liên đới trong cộng đoàn khép kín của những người Do-thái được mở rộng ra với những anh chị em kitô hữu đến từ những nhóm người khác nhau (Cv 6, 1). Quan tâm đến mọi người đau khổ, không phân biệt phe nhóm, tư tưởng, là một tiến bộ của sự gặp gỡ giữa Tin Mừng và suy tư của con người. Ngày hôm nay, sự tương thân tương trợ trong cộng đồng nhân loại đã vượt ra khỏi ranh giới cộng đoàn, trở thành sự biểu lộ của đời sống nhân bản. Đây là điều đáng vui mừng cho người kitô hữu, vì những điều được thực hành trong cuộc sống của người kitô hữu dưới ánh sáng Tin Mừng, dần dần đã có ảnh hưởng cụ thể trong cách suy nghĩ của con người. Vì thế, người kitô hữu cần phải tích cực tham gia vào những hoạt động từ thiện này.

« Những người có trách nhiệm » được đề cập đến ở điểm 2/, chắc chắn không phải là những người đứng đầu Giáo Hội tại Việt Nam, nhưng là những người có trách nhiệm trong xã hội dân sự. « Những chương trình giáo dục tri thức và đạo đức » phải là những hoặch định có tầm cỡ quốc gia, và cộng đồng kitô hữu là những cộng tác viên tích cực. Đây không phải chỉ là những điều ao ước hoặc lời nhắn gởi, nhưng đòi hỏi Giáo Hội phải có ý kiến, cũng như những đóng góp cụ thể, vì tương lai của cả dân tộc.

Điểm 3/ nói đến sự đóng góp về mặt đạo đức của Giáo Hội cho xã hội. Giáo Hội Công giáo Việt Nam là một trong những tổ chức tôn giáo trên đất nước này, vì thế, chúng ta cần phải tạo điều kiện để những giá trị kitô giáo có thể giúp cho xã hội và con người được phát triển. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh hiện nay, Giáo Hội có thể bắt đầu sự đóng góp tích cực của mình qua việc giáo dục người kitô hữu trong môi trường giáo xứ và các đoàn thể.

Điều được đề cập đến trong điểm 4/ mới đích thực là lời của Mẹ Giáo Hội nhắn nhủ đến những người con yêu dấu của mình. Ở đây, TLLV lấy lại lời Đức Thánh Cha Bê-nê-dic-tô XVI ngỏ với các giám mục Việt Nam trong chuyến ad limina 2009. Ngài nhấn mạnh đến « sự hợp tác lành mạnh » giữa Giáo Hội và cộng đồng chính trị. Tuy nhiên, có một vài điểm cần làm sáng tỏ trong câu nói này: « Giáo Hội mời gọi các phần tử của mình dấn thân một cách lương thiện để xây dựng một xã hội công bằng, liên đới và bình đẳng. Giáo Hội không đòi hỏi phải thay thế các nhà trách nhiệm của Chính Phủ, nhưng chỉ mong rằng Giáo Hội có thể, trong tinh thần đối thoại và hợp tác tôn trọng nhau, góp phần xứng đáng vào sinh hoạt quốc gia, vào việc phục vụ tất cả người dân[6] ». Từ lời nhắn nhủ này, một vài câu hỏi được nêu lên:

« Các phần tử của mình » là những ai ? Có phải là mọi thành phần dân Chúa ? Và như thế, lời mời gọi này có miễn trừ cho hàng giáo sĩ không ? Thông điệp « Thiên Chúa là Tình Yêu » cho chúng ta một hướng dẫn: « Hội Thánh trong vấn đề này chỉ có trách nhiệm gián tiếp thuộc về mình là việc thanh luyện lý trí và gợi lên những động lực đạo đức mà không can dự vào việc xây dựng những cơ cấu công bằng và lo cho các cơ cấu này hoạt động lâu dài. Trái lại, trách nhiệm trực tiếp để hoạt động cho một trật tự công bằng trong xã hội, là điều đặc thù của người giáo dân[7].»

« Dấn thân một cách lương thiện » là dấn thân như thế nào ? Hành vi chính trị có phải là một hành vi lương thiện không ? Thông điệp TCLTY cho chúng ta biết: « Công bằng là mục đích và từ đó cũng là tiêu chuẩn nội tại của mọi thứ chính trị. Chính trị không phải chỉ là kỹ thuật cho việc thiết lập các trật tự công cộng: nguồn gốc và mục đích của chính trị là sự công bằng và công bằng thuộc bản chất đạo đức »[8].

« Giáo Hội không đòi hỏi phải thay thế các nhà trách nhiệm của Chính Phủ » có nghĩa là gì ? Đồng ý là Giáo Hội không tham gia tích cực vào đời sống chính trị, không làm thay Chính Phủ, nhưng Giáo Hội vẫn có những phương thức để giúp người tín hữu chọn lựa đúng đắn nhất những vị lãnh đạo đất nước của mình chứ ? Để xây dựng một « xã hội công bằng, liên đới và bình đẳng » thì sự góp ý mà thôi có đủ chưa ? Ý thức về vai trò của người kitô hữu trong xã hội hiện nay, có lẽ Giáo Hội Việt Nam cần phải có những dấn thân tích cực hơn.


Để có thể xây dựng một « xã hội công bằng, liên đới và bình đẳng », thiết nghĩ rằng Giáo Hội phải giúp cho anh chị em kitô hữu ý thức về quyền của một người công dân sống trong một xã hội được xây dựng trên pháp luật. Luật pháp được ban hành để bảo vệ quyền lợi của người dân. Và không chỉ những người dân mới phải tuân giữ luật pháp, nhưng ngay cả những người thi hành luật pháp cũng phải biêt tôn trọng pháp luật. Người kitô hữu sống trên đất nước Việt Nam là người công dân Việt Nam. Đạo Công giáo là một tôn giáo đã hiện diện lâu năm ở Việt Nam, và đã được Nhà Nước Việt Nam công nhận là một tổ chức tôn giáo hợp pháp. Vì thế, ngay cả những người kitô hữu di dân, sống tại những vùng kinh tế mới nghèo nàn, vẫn phải được hưởng quyền tự do tôn giáo như những công dân Việt Nam sống trong các thành phố lớn. Đây là điều mà Giáo Hội cần phải bảo vệ. Giáo Hội cần phải nói thay những con người không có tiếng nói. Vì thế, trong Giáo Hội cần phải có những chuyên viên về luật pháp để giúp cho đồng bào công giáo sống trên mọi miền đất nước hiểu được quyền lợi và bổn phận của mình, chứ không chỉ hoàn toàn nghe theo những giải thích tùy tiện của những cá nhân làm công tác tôn giáo tại các địa phương.

Số 20: Mục 2 của chương III trình bày việc « Thi hành Sứ vụ trong tinh thần đối thoại và cộng tác ». Sự đối thoại nhắm đến 3 đối tượng để qua đó, Tin Mừng được thực sự có ảnh hưởng và bám rễ sâu trong môi trường xã hội Việt Nam.

Sự đối thoại với các « tôn giáo bạn » vừa giúp cho xã hội đa tôn giáo được sống hài hòa, vừa là dịp để giới thiệu với các tôn giáo bạn chiều kích mạc khải nơi Đức Giê-su Kitô, Đấng được Thiên Chúa Cha sai đến.

Số 22: Sự kiện người công giáo Việt Nam phải ưu tiên « đối thoại và cộng tác » với nền văn hóa dân tộc làm cho chúng ta phải suy nghĩ. Nếu tôi là người công giáo Việt Nam, sống trên đất nước Việt Nam, thì đương nhiên là tôi đang sống trong dòng chảy của truyền thống dân Việt. Tôi đang hít thở nền văn hóa của dân tộc tôi, tại sao tôi phải ưu tiên đối thoại với « nền văn hóa dân tộc » ? Câu hỏi đưa chúng ta tiếp cận với 3 vấn đề:

a/ Hoặc là trong thời gian qua, trong cách trình bày và sống Tin Mừng của người Công giáo Việt Nam có bị ảnh hưởng nhiều do cách suy nghĩ và cách thực hành của người phương tây; hậu quả là chúng ta cảm thấy cách loan báo Tin Mừng của chúng ta chưa diễn tả và phát huy hết được những nét đẹp của nền văn hóa truyền thống dân tộc Việt Nam, do đó chưa thực sự đụng chạm được tâm hồn của người Việt. Vì thế, để có thể hội nhập hơn nữa trong cộng đồng dân Việt, chúng ta phải trở về với truyền thống văn hóa của dân tộc, để có thể rao giảng cho đồng bào của mình một cách hiệu quả hơn. Nếu như vậy, thì lời mời gọi này hình như muốn nhấn mạnh đến tính cách kỹ thuật trong việc loan báo Tin Mừng.

b/ Điểm quan trọng hơn nữa, là trong khi đồng hành cùng nền văn hóa của dân tộc, người công giáo Việt Nam hiểu được điều gì giúp cho mình sống Tin Mừng cách tích cực hơn, hoặc điều gì làm ngăn cản bước tiến của Tin Mừng. Đối thoại với nền văn hóa, nghĩa là quan sát, lắng nghe, phân tích và tổng hợp những yếu tố của nền văn hóa đó, với những con người sống trong xã hội đó. Tin Mừng của Chúa Giê-su Kitô sẽ giúp thanh luyện nền văn hóa để giúp phát triển đúng hướng. Hơn nữa, trong thời đại thông tin toàn cầu phát triển, Giáo Hội cũng phải góp phần quan trọng để hướng dẫn dư luận trong việc sử dụng thông tin và các phương tiện một cách đúng đắn và có trách nhiệm. Có lẽ đây là điểm mà TLLV muốn nhắm đến.

c/ Trong khi cố gắng đối thoại với nền văn hóa, Giáo Hội cũng phải can đảm đối thoại với những tác nhân có ảnh hưởng quan trọng tới nền văn hóa, đó là những người đang được trao cho trách nhiệm lãnh đạo xã hội dân sự. Nếu các vị này đưa ra những đường hướng hoặc để xảy ra những tình trạng đi ngược lại với những điều thuộc về truyền thống tốt đẹp của dân tộc[9], thì Giáo Hội cần phải lên tiếng nói. Ở đây, Giáo Hội lên tiếng nói không chỉ để bảo vệ những giá trị của đạo Công giáo, nhưng là để nói lên « tiếng nói của những người không có tiếng nói hoặc chưa được lên tiếng »[10]. Vai trò tiên tri được thể hiện trong tiếng nói chân thật và đầy trách nhiệm.

Số 23: Trong khi phục vụ anh chị em sống trong hoàn cảnh nghèo khó, Giáo Hội không chỉ xoa dịu những nỗi đau khổ của con người, nhưng còn phải đối thoại với con người để hiểu được những nguyên nhân đưa con người vào hoàn cảnh nghèo khổ. Nhờ hiểu được con người và những nguyên nhân gây ra nghèo khổ, Giáo Hội có thể phục vụ con người tốt hơn và cũng thanh tẩy mình một cách có hiệu quả hơn.

Số 24: Để có thể thi hành công việc phục vụ của mình, Giáo Hội cần quan tâm đến nhiều lãnh vực có liên quan như: truyền giáo, đào tạo nhân sự, giáo dục, truyền thông xã hội và môi sinh. Tuy nhiên, các lãnh vực trên đều tập trung vào mối ưu tư quan trọng hơn cả là loan báo Tin Mừng: « Giáo Hội cũng cần đặt việc loan báo Tin Mừng thành trọng tâm của mọi nỗ lực trong việc đào tạo cũng như trong các sinh hoạt mục vụ, tu đức, bác ái... và mong muốn huy động thêm nhiều nhân lực và tài lực hơn nữa cho công cuộc loan báo Tin Mừng »[11].

Dựa trên lời khuyên của thánh Phaolô và tông huấn Loan Báo Tin Mừng của ĐGH Phaolô VI, TLLV nhấn mạnh: « Loan báo Tin Mừng là loan báo chính Chúa Giê-su và Tin Mừng của Ngài ». Đối tượng của lời loan báo là « chính Chúa Giê-su và Tin Mừng của Ngài », và mục đích của lời loan báo là giúp người nghe có tâm tình thống hối và tin vào Tin Mừng để được ơn tha tội (Cv 3, 19). Như vậy, trong công việc loan báo Tin Mừng, sự tiếp cận giữa người nghe và Lời Chúa đóng một phần quan trọng để có thể đưa đến hành vi đức tin. Tuy nhiên, như lời thánh Phaolô nói « Làm sao họ tin Đấng họ không được nghe ? Làm sao mà nghe, nếu không có ai rao giảng ? Làm sao mà rao giảng, nếu không được sai đi ? » (Rm 10, 14-15), chúng ta thấy vai trò của người rao giảng rất quan trọng. Vì thế, TLLV nhấn mạnh đến việc đào tạo nhân sự, và đặc biệt, trước hết, nhắm đến việc đào tạo anh chị em giáo dân, « giúp họ sống đạo với một trình độ nâng cao về giáo lý, kinh thánh và mục vụ, kể cả về nghiệp vụ chuyên môn trong các lãnh vực xã hội, để khuôn mặt Chúa Kitô phản chiếu trên dung nhan Giáo Hội tại quê hương này được thêm sinh động hấp dẫn »[12]. Vai trò của người giáo dân được đề cao, vì họ có thể hiện diện trong mọi nơi và trong mọi lãnh vực. Vì thế, sự cộng tác của họ hổ trợ rất nhiều cho công việc mục vụ của hàng giáo sĩ.

Số 25: Tiếp đến, TLLV nhấn mạnh về việc đào tạo linh mục và tu sĩ. Là những người dâng hiến trọn cuộc đời cho Chúa và Giáo Hội, các linh mục và tu sĩ cần được huấn luyện để « có trái tim mục tử với lòng yêu mến sâu xa đối với Chúa Kitô, được bộc lộ ra bằng nhiệt tình phục vụ Giáo Hội, một đam mê dành cho việc cứu rỗi các linh hồn, được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa và Thánh Thể, kết hợp với lương tâm trong sáng và đời sống tu đức vươn đến trọn hảo »[13]. Thật là tốt đẹp nếu các linh mục và tu sĩ biết hết lòng tận tụy phục vụ đàn chiên theo gương Thầy Chí Thánh. Tuy nhiên, mẫu « người mục tử theo lòng Chúa mong ước » không chỉ là điều ao ước hoặc khuyến khích với các linh mục, nhưng còn phải là một mệnh lệnh. Hoàn cảnh của xã hội hôm nay và sự ý thức về quyền được chăm sóc mục vụ của dân Chúa, đòi hỏi Giáo Hội phải có những định hướng và những biện pháp cụ thể giúp cho các linh mục sống đúng với bổn phận của mình.

Vấn đề đặt ra là nếu người giáo dân không dấn thân trực tiếp vào công việc truyền giáo, họ có thể giữ đạo một cách thụ động, và điều này không gây cản trở nhiều lắm cho công việc loan báo Tin Mừng. Tuy nhiên, khi một linh mục thiếu nhiệt tình tông đồ và tâm hồn mục tử, thậm chí đôi khi có những tính khí và cách sống đi ngược với những giá trị của Tin Mừng, chúng ta phải làm thế nào ? Bởi vì đây là một trong những điều làm cản trở ánh sáng của Tin Mừng. Có lẽ công tác đồng hành với các bạn trẻ được chuẩn bị trước khi vào chủng viện, học viện cần phải được các vị có trách nhiệm quan tâm nhiều hơn nữa, để giúp các bạn trẻ khám phá ra được ơn gọi đích thực của mình.

Kinh nghiệm truyền giáo của Giáo Hội cho thấy đời sống cầu nguyện, chiêm niệm đóng một phần quan trọng trong việc truyền giáo. Nói một cách đơn giản, một người trình bày về Chúa Giê-su mà thiếu sự liên kết với Ngài, thì chỉ là những chiếc thùng rỗng, kêu to nhưng không có sức thuyết phục (1 Co 13, 1).

Một kinh nghiệm nữa của việc truyền giáo cũng là một lời nhắc nhở không kém phần quan trọng, đó là « xây dựng sự hiệp nhất và hòa giải, cổ võ tình liên đới và tinh thần đối thoại, loại bỏ những thành kiến và củng cố sự tin tưởng lẫn nhau, tất cả đều là những yếu tố quan trọng trong việc thực thi sứ vụ loan báo Tin Mừng »[14]. Giáo Hội ý thức rằng trong khi loan báo Tin Mừng mình đang đi trên con đường của tinh thần hòa bình. Làm thế nào để trong khi rao giảng cũng như khi đón nhận, người trình bày và người nghe, trong khi đặt Tin Mừng làm điểm tham chiếu, có thể giải quyết được những xung đột, mâu thuẫn trong nội tâm cũng như trong cộng đoàn (gia đình, nhóm người cũ), để có thể đi đến chỗ thống nhất đời sống dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần. Để có thể làm được điều này, con đường khiêm hạ, biết mở lòng lắng nghe, hoàn toàn tựa nương vào Chúa là con đường chúng ta phải đi theo.

Kính thưa toàn thể đại hội,

Sứ vụ của Giáo Hội Việt Nam là « loan báo chính Chúa Giê-su và Tin Mừng của Người ». Để lời loan báo trở nên khả tín và được đón nhận trong cộng đồng dân tộc Việt Nam, thiết nghĩ Giáo Hội Việt Nam cần nỗ lực nhiều hơn nữa trong vai trò chứng nhân của mình. Một Giáo Hội thánh thiện, hiệp nhất, yêu thương, sẵn sàng phục vụ cộng đồng nhân loại theo gương Thầy Chí Thánh, là một điều mà tất cả mọi người con cái Chúa tại Việt Nam đều mơ ước. Thế nhưng làm sao có thể đạt được điều đó ? TLLV đã gợi lên cho chúng ta những hướng đi tích cực, phát từ lòng yêu mến Giáo Hội và thao thức trước sứ vụ loan báo Tin Mừng. Tuy nhiên, vẫn còn có những thiếu sót và góc nhìn phiến diện. Chúng ta cần có nhiều ý kiến đóng góp từ những góc nhìn khác nhau của mọi thành phần dân Chúa. Hy vọng Giáo Hội tại Việt Nam sẽ có dịp sống lại kinh nghiệm của ngày lễ Ngũ Tuần, để có thể bước vào một giai đoạn mới giữa lòng quê hương Việt Nam.

Xin Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.

Giám mục Giáo phận Buôn Mê Thuột
+ GM Vinhsơn Nguyễn Văn Bản

[1]Tài liệu làm việc tr. 29.
[2]Những tổ chức từ thiện, cứu trợ của anh chị em Phật giáo và Hồi giáo được nhiều người biết đến bên cạnh những tổ chức bác ái Công giáo.
[3]Tài liệu làm việc tr. 30.
[4]TLLV, tr. 32.
[5]Ibidem,tr. 32.
[6]Huấn từ của ĐTC Bê-nê-dic-tô XVI trong chuyến ad limina 2009, tr. 3. Bản dịch của ĐÔ. P. B. Trần Văn Khả.
[7]Thông điệp “Thiên Chúa là tình yêu”, tr. 44
[8]Thông điệp TCLTY, tr. 41.
[9]“Văn hóa dân tộc vốn coi trọng nghĩa đồng bào, đạo hiếu trung, đồng thời cũng đề cao lòng hiếu khách, đức hy sinh vị tha, tình nhân ái hài hòa, và đặc biệt luôn quí trọng đời sống tâm linh”. TLLV, tr. 34.
[10]Tài liệu làm việc, tr. 35.
[11]Ibidem, tr. 36.
[12]Tài liệu làm việc, tr. 37.
[13]Ibidem, tr. 38.
[14]Ibidem, tr. 36.


Nguồn: vietcatholic.org