Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Hạnh phúc: Điều quan trọng nhất trong cuộc sống


“Điều quan trọng nhất trong cuộc sống? Nếu người ta hỏi một người trong cơn đói, đó sẽ là thực phẩm. Với một kẻ nào đang lạnh, đó sẽ là hơi ấm. Và nếu một ai đang cam chịu cô đơn, chắc chắn đó sẽ là sự gần gũi với người khác”.

Nếu có ai đã từng đọc quyển sách tiểu thuyết lịch sử triết học của Jostein Gaarder “Thế giới của Sophie” hẳn sẽ còn nhớ tác giả đã trả lời vấn đề mà mọi người đều cần phải quan tâm này bằng sự khẳng định của các triết gia: “Con người không chỉ sống bằng bánh mì. Mọi người đương nhiên cần thực phẩm. Cùng tình yêu và lòng trìu mến nữa. Nhưng có điều gì khác mà tất cả chúng ta đều cần: đó là biết chúng ta là ai và tại sao chúng ta sống”.

Bạn có bao giờ ngồi một mình thinh lặng và suy nghĩ về câu hỏi: “Bạn là ai? Tại sao bạn có mặt trên cõi đời này? Điều gì quan trọng nhất trong cuộc sống của bạn?”. Câu trả lời tùy thuộc vào mục đích sống của bạn là gì. Nếu mục đích sống của bạn là sự giàu có thì tiền bạc là quan trọng nhất. Nếu đó là có được một địa vị cao trong cuộc sống thì sự thăng tiến trong sự nghiệp là điều quan trọng nhất. Còn nếu đó là hạnh phúc thì gia đình và tình yêu là quan trọng nhất.

Có một điều mà bạn cần biết đó là cần phải coi trọng các giá trị tinh thần, quan tâm đến những giá trị tinh thần sẽ làm cho bạn cảm thấy hạnh phúc nhất hơn là coi trọng đồng tiền. Tiến sĩ Vũ Minh Khương trong bài viết “Năm mới, nói chuyện đổi mới tư duy” có nhận xét: “Hầu hết các doanh nhân giàu có và có tiếng tăm lừng lẫy đều bắt đầu sự nghiệp của mình bằng say mê và tâm huyết tạo nên giá trị mới đặc sắc cho xã hội chứ không phải tham vọng làm giàu bằng mọi giá. Sự giàu có dường như là hệ quả chứ không phải là động lực chính yếu cho nỗ lực vươn lên của họ”.

Người hạnh phúc là người biết mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh. Tôi nghĩ rằng điều quan trọng nhất trong cuộc sống của mỗi người chính là sống làm sao cho mình được hạnh phúc và để làm được điều đó thì cần phải mang hạnh phúc đến gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và cũng đừng quên mang hạnh phúc đến cho chính mình bằng những thú vui giải trí cùng mọi người xung quanh nhiều hơn. Cuộc sống luôn đa dạng và phong phú, hãy luôn quan tâm đến tất cả những điều đó.

Thiên Khôi

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Bài trừ nền văn hóa phung phí gạt bỏ để thăng tiến nền văn hóa liên đới gặp gỡ

Linh Tiến Khải6/5/2013

Tôi ước mong tất cả chúng ta nghiêm chỉnh dấn thân tôn trọng và giữ gìn thụ tạo, chú ý tới mọi người, chống lại nền văn hóa phung phí và gạt bỏ, để thăng tiến một nền văn hóa liên đới và gặp gỡ.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã bẫy tỏ như trên với khoảng 100.000 tín hữu và du khách hành hương năm châu trong buổi tiếp kiến sáng thứ tư 5-6-2013 tại quảng trường thánh Phêrô.

Vì hôm qua là ”Ngày quốc tế môi sinh” do Liên Hiệp Quốc phát động nên trong bài huấn dụ Đức Thánh Cha đã đề cập tới tầm quan trọng phải tôn trọng môi sinh, tiết kiệm không phung phí thực phẩm, vì trên thế giới hiện có hàng tỷ người phải sống trong cảnh đói khát và thiếu dinh dưỡng.

Đức Thánh Cha nói: Khi chúng ta đề cập tới môi sinh, tôi nghĩ tới các trang đầu tiên của Thánh Kinh, tới sách Sáng Thế, trong đó có khẳng định rằng Thiên Chúa đặt người nam và người nữ trên trái đất để họ vun trồng và giữ gìn nó (St 2,15). Và nổi lên trong tôi các câu hỏi: Vun trồng và giữ gìn trái đất có nghĩa là gì? Chúng ta có thật sự ”vun trồng” và giữ gìn thụ tạo hay không? Hay chúng ta đang tàn phá và lơ là với nó? Động từ ”vun trồng” gợi lên trong trí tôi việc săn sóc của nhà nông đối với đất đai của mình, để nó cho hoa trái và hoa trái đó được chia sẻ: biết bao nhiêu là chú ý, đam mê và tận tụy! Đức Thánh Cha giải thích thêm như sau:

Vun trồng và gìn giữ thụ tạo là một chỉ dẫn Thiên Chúa ban cho không phải chỉ ngay từ đầu lịch sử, mà còn cho từng người trong chúng ta nữa; nó là một phần chương trình của Người; nó muốn nói rằng đó là làm cho thế giới này lớn lên với tinh thần trách nhiệm, biến đổi nó để nó là một ngôi vườn có thể ở đối với tất cả mọi người. Và Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã nhắc lại nhiều lần rằng nhiệm vụ này do Thiên Chúa Tạo Hóa giao cho chúng ta đòi hỏi phải tiếp nhận tiết nhịp và luận lý của việc tạo dựng.

Chúng ta trái lại thường khi được hướng dẫn bởi sự kiêu căng của thống trị, chiếm hữu, lèo lái và khai thác; chúng ta không ”giữ gìn”, không tôn trọng, không coi thụ tạo như là một ơn nhưng không cần phải săn sóc. Chúng ta đang đánh mất đi thái độ của sự kinh ngạc, của sự chiêm niệm, của việc lắng nghe thụ tạo; và như thế chúng ta không thành công trong việc đọc được nơi đó điều mà Đức Thánh Cha Biển Đức XVI gọi là ”tiết nhịp cảu lịch sử tình yêu của Thiên Chúa đối với con người”. Tại sao lại xảy ra điều ấy? Bởi vì chúng ta nghĩ và sống theo chiều ngang, chúng ta xa rời Thiên Chúa, chúng ta không đọc ra các dấu chỉ của Người nữa.

Tiếp tục bài huấn dụ Đức Thánh Cha khẳng định: Nhưng mà ”vun trồng và gìn giữ” không chỉ bao gồm tương quan giữa con người với môi sinh, giữa con người với thụ tạo, mà cũng liên quan tới các tương quan nhân bản nữa. Các Giáo Hoàng đã nói tới môi sinh nhân bản, gắn liền chặt chẽ với môi sinh thiên nhiên. Chúng ta đang sống một thời điểm khủng hoảng; chúng ta trông thấy nó trong môi sinh, nhưng nhất là chúng ta trông thấy nó nơi con người. Con người đang gặp nguy hiểm, và chăc chắn là như vậy. Ngày nay con người đang gặp nguy hiểm. Vì thế môi sinh nhân bản là sự cấp bách! Và nguy hiểm nghiêm trọng, bởi vì lý do của vấn đề không hời hợt, mà sâu đậm; Nó không chỉ là một vấn đề kinh tế, nhưng là vấn đề luân lý và nhân chủng. Giáo Hội đã nhấn mạnh nhiều lần; và nhiều người nói rằng: vâng đúng vậy, thật thế. Nhưng tình hình không thay đổi và Đức Thánh Cha giải thích lý do tại sao:

Nhưng hệ thống tiếp tục như trước, bởi vì điều thống trị là các năng động của một nền kinh tế và của một nền tài chánh thiếu luân lý đạo đức. Cái chỉ huy con người ngày nay không phải là con người mà là ”tiền bạc”, ”tiền bạc”, tiền bạc chỉ huy! Thiên Chúa, Cha chúng ta, đã cho chúng ta nhiệm vụ giữ gìn chứ không phải giữ gìn tiền bạc. Chúng ta, các người nam nữ, chúng ta có nhiệm này! Như thế các người nam nữ bị sát tế cho các thần tượng của lợi nhuận và tiêu thụ: đó là ”nền văn hóa của sự gạt bỏ”. Nếu một máy vi tính bị bể, nó là một thảm cảnh, nhưng sự nghèo túng, các nhu cầu, các thảm cảnh của biết bao nhiêu người thì lại là chuyện bình thường.

Nếu trong một đêm mùa đông tại đây, tại quảng trường Ottaviano chẳng hạn, có một người chết, thì đó không phải là tin tức. Nếu trong biết bao nhiêu vùng trên thế giới có các trẻ em không có ăn, sự kiện đó không phải là tin. Xem ra là điều bình thương thôi! Nhưng điều đó không thể như vậy được! Và các điều này bước vào trong sự bình thường: có vài người không nhà chết ngoài đường vì lạnh, không có tin gì cả... Trái lại thị trường chứng khoán trong các thành phố sụt 10 điểm, thì đó là một thảm cảnh. Người chết thì không là tin tức, nhưng thị trường chứng khoán mất 10 điểm thì là thảm họa. Như vậy con người bị ”vứt bỏ”. Chúng ta là người, chúng ta bị vứt bỏ như thể là rác rưởi.

”Nền văn hóa vứt bỏ” hướng tời chỗ trở thành tâm thức chung, lây nhiễm tất cả mọi người. Sự sống con người, bản vị con người không còn được cảm nhận như giá trị đầu tiên cần phải tôn trọng và bảo vệ nữa, đặc biệt nếu đó là sự sống nghèo túng hay tàn tật, nếu nó không phục vụ nữa - như trẻ em sẽ sinh ra - hay không còn cần thiết nữa - như người già.

Đức Thánh Cha nhận xét về hậu qủa của nền văn hóa gạt bỏ này như sau:

Nền văn hóa vứt bỏ này đã khiến cho chúng ta trở thành vô cảm đối với cả các phung phí và vứt bỏ thực phẩm, nó còn đáng khinh bỉ hơn nữa, khi trong mọi miền trên thế giới này rất tiếc có nhiều người và nhiều gia đình phải đau khổ vì đói khát và thiếu dinh dưỡng.

Xưa kia các thế hệ ông bà chúng ta đã rất chú ý không vất bỏ đồ ăn còn thừa. Chế độ tiêu thụ đã dẫn đưa chúng ta tới chỗ quen với sự thừa thãi và phung phí thực phẩm mỗi ngày, mà đôi khi chúng ta không còn biết đánh giá đúng đắn nữa, và nó vượt xa các tham số thuần túy kinh tế. Tuy nhiên chúng ta hãy nhớ rằng thực phẩm mà chúng ta vất bỏ đi, thì cũng như thể là chúng ta ăn trộm từ bàn ăn của người nghèo, của người đói! Tôi mời gọi tất cả mọi người suy tư về vấn đề đánh mất và phung phí thực phẩm để nhận diện ra các con đường và phương thế giúp đối đầu một cách nghiêm chỉnh với vấn đề đó, ước chi chúng là phương tiện của tình liên đới và chia sẻ với các anh chị em cần được trợ giúp nhất.

Cách đây mấy ngày trong lễ Mình Thánh Chúa chúng ta đã đọc trình thuật phép lạ hóa bánh ra nhiều: Chúa Giêsu cho đám đông ăn với năm chiếc bánh và hai con cá. Và kết luận văn bản thật quan trọng: ”Mọi người ăn no nê và những mảnh vụn còn thừa, người ta thu lại còn được mười hai thúng.” (Lc 9,17).

Chúa Giêsu xin các môn đệ đừng để cho những gì còn thừa bị mất đi: không vứt bỏ cái gì cả! Và có sự kiện mười hai thúng. Tại sao lại mười hai thúng? Nó có nghĩa là gì? Mười hai là con số 12 chi tộc Israel, biểu tượng cho toàn dân Chúa. Và điều này nói rằng khi lương thực được chia sẻ đồng đều, với tình liên đới, thì không ai bị lấy mất đi điều cần thiết, mỗi cộng đoàn có thể đáp ứng các nhu cầu của những người nghèo nhất. Môi sinh nhân bản và môi sinh thiên nhiên luôn đi đôi với nhau.

Như thế tôi ước mong rằng tất cả chúng ta nghiêm chỉnh dấn thân tôn trọng và giữ gìn thụ tạo, chú ý tới mọi người, chống lại nền văn hóa phung phí và gạt bỏ, để thăng tién một nền văn hóa liên đới và gặp gỡ.

Sáng thứ tư 5-6-2013 Đức Thánh Cha Phanxicô cũng đã dành ra hơn nửa tiếng để chào tín hữu. Một em bé khi được ngài hôn đã nắm chặt lấy mảnh áo choàng của ngài và không muốn rời ra nữa. Có một cặp tín hữu đã tặng Đức Thánh Cha chiếc mũ calốt trắng, ngài nhận đội ngay lên đầu và lấy cái ngài đang đội tặng lại họ. Một tín hữu Mehicô tặng ngài cái poncho mầu đỏ và quàng lên vai Đức Thánh Cha. Sau buổi tiếp kiến Đức Thánh Cha cũng dành ra gần một giờ để chào tín hữu, các cặp vợ chồng mới cưới và người tàn tật.

Ngài cũng đã chào các tín hữu đến từ các đảo Antille, Maurizius, và Côte d'Ivoire, cũng như một nhóm các imam hồi giáo dấn thân trong cuộc đối thoại liên tôn, và các đoàn hành hương đến từ các nước châu Mỹ Latinh như Colombia, Uruguay, Argentina, Mêhicô và Brasil.

Chào các tín hữu nói tiếng A rập Đức Thánh Cha nhắn nhủ như sau: ”Chúng ta đừng để cho mình quen với thảm cảnh của nghèo túng, các thảm cảnh của biết bao nhiêu người không nhà cửa chết trên đường phố, hay thấy biết bao nhiêu trẻ em không đựơc giáo dục và săn sóc y tế. Chúng ta hãy nhớ rằng thực phẩm mà chúng ta vứt đi thì như là chúng ta ăn trộm từ bàn tay của người nghèo và người đói.

Chào một nhóm tân linh mục và chủng sinh Ba Lan Đức Thánh Cha khuyến khích họ cảm tạ Chúa Giêsu vì ơn gọi linh mục, và vun trồng nó dưới ánh sáng và trong quyền năng của Chúa Thánh Thần, để luôn là các thừa tác viên hăng say của ơn thánh Chúa.

Đức Thánh Cha cũng chào phái đoàn hành hương các giáo phận Aversa, Macerata và Matera cùng với các Giám Mục cũng như phái đoàn công nhân các hãng đưởng Venezia với Đức Thượng Phụ.

Chào giới trẻ, người đau yếu và các cặp vợ chồng mới cưới Đức Thánh Cha nhắc nhở rằng tháng 6 là tháng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu. Đức Thánh Cha xin Chúa dậy giới trẻ hiểu biết vẻ đẹp của tình yêu và cảm thấy được yêu. Ngài xin Chúa an ủi các anh chị em đau yếu trong nổi khổ đau thử thách của họ, và nâng đỡ các cặp vợ chồng mới cưới trên con đường cuộc sống hôn nhân.

Sau cùng ngài cất kinh Lậy Cha và ban phép lành tòa thánh cho mọi người.

Linh Tiến Khải

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

Liên tiếp các vụ chồng giết vợ


Liên tiếp trong những ngày gần đây, nhiều vụ việc chồng sát hại vợ dã man đã xảy ra. Ít ai ngờ rằng, lý do để những ông chồng tàn nhẫn, vu phu xuống tay giết vợ lại chỉ bởi xuất phát từ những mâu thuẫn nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Dã man, chồng giết vợ mang thai 8 tháng
Ngày 1/6 vừa qua, Công an tỉnh Thanh Hóa đã bắt khẩn cấp Chu Đình Tuân trú 32 tuổi, tại đường Trần Phú, thị xã Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa về tội "giết người".
Trước đó, vào trưa ngày 31/5, Tuân đã phá cửa vào nhà, dùng dao đâm thẳng vào ngực chị Nguyễn Thị Hoài Nga, 26 tuổi, vợ Tuân, khiến nạn nhân gục ngay tại chỗ.
Chị Nga được đưa đi cấp cứu ngay sau đó, nhưng vết thương quá nặng do nhát dao xuyên từ phổi qua tim nên đã tử vong trên đường tới bệnh viện. Lúc chết, chị Nga đang mang thai đứa con đầu lòng tháng thứ 8.
Được biết, Chu Đình Tuân, hiện là giáo viên Trường dạy lái xe thuộc Sở Giao thông vận tải Thanh Hóa. Theo cơ quan công an, giữa Tuân và chị Nga có mâu thuẫn từ mấy tháng nay.
Cũng trong ngày 1/6, tại Hà Nội đã xảy ra một vụ việc sát hại vợ với động cơ đê hèn. Vào trưa cùng ngày, Nguyễn Kim Đức (49 tuổi, ở phường Giang Biên, Long Biên, Hà Nội) đã bất ngờ ném người vợ xuống sông tại khu vực giữa cầu Sông Đuống.
giết vợ, sát hại, mang thai, vợ chồng, vũ phu
Ngôi nhà của Nguyễn Kim Đức và vợ (Ảnh: VietNamNet)
Nạn nhân là bà Nguyễn Thị Hiền (50 tuổi, trú tại P.Giang Biên, Q.Long Biên, Hà Nội). Theo lời nhân chứng kể lại, thời điểm đó có nghe thấy tiếng mọi người tri hô, chạy ra thì thấy người phụ nữ bị chồng hất xuống sông chìm nghỉm.
Thông tin từ phía gia đình nạn nhân cho biết, mấy ngày gần đây, giữa Đức và bà Hiền xảy ra mâu thuẫn, cãi vã. Tại cơ quan điều tra, Đức khai vì vợ mình muốn chết nên đã "giúp sức".
Kể từ sau khi bà Hiền bị tai biến mạch máu não rồi liệt nửa người, giữa 2 vợ chồng thường xuyên xảy ra cãi vã.
Bà Hiền từng có lần uống thuốc diệt cỏ và cho tay vào ổ điện để tự tử. Đối tượng Nguyễn Kim Đức là người nóng tính lại hay rượu chè, nên khi thấy vợ vậy ông càng thêm bực tức, nóng nảy.
Lời khai của Đức khiến nhiều người phải rùng mình, nghi hoặc bởi khi bị chồng hất xuống sông nạn nhân vẫn cố bám vào thành cầu để thoát thân nhưng lại bị chính chồng mình hất xuống.
Sát hại vợ vì lý do “trời ơi đất hỡi”
Với bản tính vũ phu, tàn nhẫn, nhiều đức lang quân đã thẳng tay đánh vợ, sát hại người phụ nữ yếu đuối vì những mâu thuẫn vụn vặt trong cuộc sống.
Chiều 3/6, Phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội Công an tỉnh Quảng Nam cũng đã bắt khẩn cấp Trần Ngọc Tranh (SN 1955, trú huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam) về hành vi giết người.
Lý do để đối tượng này xuống tay với người từng một thời “đầu ấp tay kề” đơn giản chỉ vì… nghe tin vợ trộm rượu của hàng xóm để uống.
Vào trưa 2/6, sau khi uống rượu về, hay tin vợ là bà Lê Thị Thuận (SN 1954) trộm rượu của hàng xóm để uống, Tranh tức nên dùng cây gỗ đánh vào sườn trái khiến bà Thuận gục chết tại hiên nhà.
giết vợ, sát hại, mang thai, vợ chồng, vũ phu
Đánh chết vợ, Trần Ngọc Tranh còn khai báo gian dối (Ảnh: NLĐ)
Sau khi gây án, Tranh bế bà Thuận đặt lên giường rồi sai con trai đi báo cho chính quyền địa phương rằng vợ chết do bị tai nạn. Tuy nhiên, màn kịch vụng về của Tranh đã không qua mắt được cơ quan chức năng.
Khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi, Công an tỉnh Quảng Nam xác định Tranh đã đánh vợ vỡ lá lách, ngập máu ở bụng dẫn đến tử vong.
Cũng như Trần Ngọc Tranh, Đậu Khắc Tùng đánh chết vợ vì một lý do khó ai có thể chấp nhận được. Vụ việc xảy ra tại xã Thanh Thịnh, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An, nạn nhân là chị Nguyễn Thị Nguyên (SN 1974, trú tại xã Thanh Thịnh).
Theo đó, thời gian gần đây giữa chị Nguyên và chồng là Đậu Khắc Tùng thường xuyên xảy ra mâu thuẫn. Sáng ngày 10/11, chị Nguyên đánh xe bò vào trại của gia đình kiếm củi. Đến gần trưa, Tùng chạy về báo tin vợ mình bị tai nạn xe bò rơi xuống vực đã tử vong.
giết vợ, sát hại, mang thai, vợ chồng, vũ phu
Đối tượng Đậu Khắc Tùng (Ảnh: Infonet)
Tuy nhiên, người nhà nạn nhân đã nhận thấy nhiều điều bất thường nên âm thầm lên cơ quan công an trình báo sự việc.
Sau khi vào cuộc điều tra, cơ quan công an đã làm sáng tỏ nguyên nhân dẫn đến cái chết của chị Nguyên là do bị Đậu Khắc Tùng đánh chứ không phải tai nạn thông thường.
Theo đó, sau khi xe bò bị lật, chị Nguyên đã về nhà gọi chồng. Vào tới nơi, Tùng thấy xe bị lật, ngã lăn xuống vực. Bức xúc vì vợ lái xe để ngã, Tùng và vợ có lời qua tiếng lại. Trong lúc không kiềm chế được mình, Tùng đã dùng gậy đánh chị Nguyên gục tại chỗ.
Sau khi kiểm tra thấy vợ mình đã chết, để che giấu hành vi phạm tội, lợi dung hiện trường vụ tai nạn, Tùng sắp xếp xong xuôi rồi về báo tin cho gia đình và mọi người là vợ mình bị tai nạn xe bò tử vong.
Những ngày cuối tháng 5/2013 vừa qua, người dân huyện Sơn Hòa (Phú Yên) cũng vô cùng bàng hoàng trước bi kịch của gia đình chị Phan Thị Bích Liên (26 tuổi, huyện Phú Hòa, Phú Yên).
Theo đó, chị Liên bị đâm nhiều nhát ở vùng bụng, trong khi đó, anh Nguyễn Nhất Tâm (32 tuổi, chồng Liên) được xác định đã chết trong tình trạng treo cổ vào sáng 22/5.
Theo điều tra, thời gian gần đây, 2 vợ chồng chị Liên thường xuyên cãi nhau vì anh Tâm nghi ngờ vợ không chung thủy.
Mâu thuẫn dồn nén, lâu dần bùng phát dữ dội dẫn đến việc anh Tâm dùng dao sát hại chị Liên. Sau khi đâm chị Liên nhiều nhát, thấy vợ chảy nhiều máu, anh Tâm tưởng chị đã chết đành liều mình tự sát.
Sau khi bị chồng sát hại, chị Liên đã ôm vết thương, bò ra đường lớn kêu cứu. Hiện, nạn nhân tạm thời qua cơn nguy kịch nhưng sức khỏe còn rất yếu.
Lê Hiếu(Tổng hợp)

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Cáo phó: Bà Mácta Hoàng Thị Mỵ

Nếu chúng ta tin rằng Đức Giêsu đã chết và đã sống lại,
thì chúng ta cũng tin rằng những người đã an giấc trong Đức Giêsu,
cũng sẽ được Thiên Chúa đưa về cùng Đức Giêsu (1Tx 4,14)

Trong niềm tin vào Chúa Kitô Phục Sinh

Nhận được tin trễ, Đại gia đình Nguyễn Tộc - An Du Bắc trân trọng báo tin:


Bà MÁCTA HOÀNG THỊ MỴ
sinh ngày 10.02.1928

là hiền thê của Ông Khôi
thuộc chi Ông TRANG - Bà TRƯỚC

đã được Chúa gọi về ngày 15.05.2013
hưởng thọ 85 tuổi
an táng tại nghĩa trang West Theimer, Houston, Texas, USA

Đại gia đình Nguyễn Tộc sẽ hiệp dâng thánh lễ cầu hồn cho Bà
vào lúc 17g30 ngày 03.06.2013
tại nhà thờ Thánh Giuse, P.14, Q.10, TpHCM

Xin quý bà con trong Đại gia đình Nguyễn Tộc 
hiệp dâng lời cầu nguyện
xin Thiên Chúa đưa linh hồn Mácta về hưởng hạnh phúc 
với Ngài trên thiên đàng.

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

Đám cưới người Việt đầu thế kỷ 20




Đã tải lên vào 05-11-2011

Được giới thiệu rộng rãi với công chúng lần đầu tiên tại buổi Giao lưu và trình chiếu bộ sưu tập ảnh KÝ ỨC HÀ NỘI XƯA (lần 2)
Nguồn gốc: do ê kíp của Albert Kahn thực hiện. Sưu tầm và lưu giữ: nhà sử học Dương Trung Quốc. TS Vũ Thế Long và KTS Đoàn Bắc.


Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

Các lệch lạc của chủ thuyết nhân bản hiện đại


Linh Tiến Khải5/19/2013
Phỏng vấn triết gia Rémi Brague

Trong các ngày cuối tháng 4 năm 2013 triết gia Rémi Brague, người Pháp, giáo sư dậy triết tại các đại học Paris và Muenchen bên Đức, đã cho phát hành cuốn sách tựa đề ”Điều thuộc về riêng con người. Về một tính cách hợp pháp bị đe dọa”.

Cuốn sách mạnh mẽ phê bình các lệch lạc của chủ thuyết nhân bản ngày nay. Chúng có tính cách ”chống nhân bản”, chủ trương hư vô, và triệt để tương đối hóa mọi sự. Cuốn sách xuất hiện trong thời điểm nóng bỏng của các cuộc xuống đường biểu tình rầm rộ chống lại luật hôn nhân đồng phái được quốc hội Pháp vội vã thông qua chiều ngày 23-4-2013. Các phê bình của triết gia Brague nhắm vào bối cảnh suy đồi luân lý đạo đức và tụt dốc tôn giáo chung của toàn đại lục Âu châu. Nó đang có khuynh hướng khinh thường và tiêu diệt tính chất nhân bản hợp lệ và dẫn đưa tới các quan niệm lệch lạc tháo thứ, trong đó có hôn nhân đồng phái đang được nhiều chính quyền sử dụng như chiêu bài mỵ dân để kiếm phiếu trong các cuộc bầu cử, điển hình là trường hợp của tổng thống Hollande của Pháp.

Sau đây chúng tôi xin gửi tới qúy vị và các bạn bài phỏng vấn triết gia về các lệch lạc của chủ thuyết nhân bản hiện đại. Triết gia Rémi Brage sinh năm 1947, nguyên là giáo sư Triết lý thời trung cổ và triết lý A rập tại Đại học Paris 1 Pantheon Sorbonne. Giáo sư cũng là giảng viên tại saị học Ludwig Maximilian Muenchen bên Đức, và nhiều đại học khác, trong đó có dại học quốc gia Pensylvania và đại học Boston bên Hoa Ký, đại học Navarra Pamplona bên Tây Ban Nha, và đại học Vita-Salute San Raffaele Milano Italia.

Giáo sư là tác giả và dịch giả của hàng chục cuốn sách. Trong số các sách được phát hành bằng tiếng Ý có các cuốn như: ”Tương lai của Tây Phương. Sự cứu thoát của Âu châu là trong mô thức Roma” (2005); ”Sự khôn ngoan của thế giới. Lịch sử kinh nghiệm nhân bản của vũ trụ” (2005); ”Thiên Chúa của các kitô hữu” (2009); ”Còn ở trên trời. Hạ tầng cơ sở siêu hình” (2012).

Hỏi: Thưa giáo sư Rémi, trong khảo luận mới xuất bản hồi tháng 4 vừa qua giáo sư truy tầm lịch sử của một sự đe dọa dài chống lại quan niệm truyền thống của chúng ta liên quan tới điều được coi là ”nhân bản”. Thế thì đe dọa này đến từ đâu thưa giáo sư?

Đáp: Suy ra cho cùng, một cách mâu thuẫn, nó lại đến từ chính sự thành công của dự án nhân bản, trong chặng cuối cùng của nó. Không còn phải là giai đoạn nhấn mạnh trên phẩm giá con người, trong Thánh Kinh, trong giáo huấn của các Giáo Phụ và nơi các nhà tư tưởng thời Trung Cổ, rồi vào thế kỷ XV nữa. Nhưng một ít nó đã ở trong giai đoạn thúc đẩy nó đi tìm khám phá ra thiên nhiên, với Francis Bacon. Thế rồi một cách chắc chắn, trong giai đoạn không khoan nhượng đối với tất cả những gì cao vượt hơn con người: nó cho rằng không có thiên nhiên, không có các thiên thần, không có Thiên Chúa. Nhưng khi làm như thế là con người đánh mất đi mọi điểm tham chiếu. Con người không còn có thể biết xem có phải là một sự thiện tiếp tục hiện hữu nữa hay không, và như thế nó cũng không còn biết có nên tiếp tục cuộc mạo hiểm làm người, bằng cách bảo đảm cho việc truyền sinh giống người hay không.

Hỏi: Sự đe dọa này thổi trên sự hiểu biết của chúng ta cả trong ngàn năm mới này nữa hay sao thưa giáo sư?

Đáp: Vâng, và nó hiện diện hơn bao giờ hết. Trước hết có sự hiện diện của các phương tiện rất là cụ thể nhằm chấm dứt nhân loại: đó là các vũ khí nguyên tử và các vũ khí sinh học, sự ô nhiễm đất đai và sau cùng một cách kín đáo hơn là mùa đông dân số. Nạn mùa đông dân số liên quan tới các vùng đất tiến bộ mở mang, có học thức và có các cơ cấu xã hội dân chủ hơn các miền khác. Trường hợp tệ hại nhất trong các trường hợp có thể xảy ra đó là cảnh tuyệt chủng đơn thuần, hay ít nhất là một loại tuyển chọn giữa các tuyển chọn kinh ngạc nhất. Thế rồi còn có giấc mơ vượt qúa cái nhân bản nữa. Đây là giấc mơ cũ ít nhất là từ thời triết gia Nietzsche. Ngày nay giấc mơ về ”siêu con người” này được củng cố bởi các tiến bộ của ngành sinh học. Sau cùng còn có sự nghi ngờ của con người đối với chính mình. Con người không còn biết mình có khác con vật hay không. Và con người lại còn nghi ngờ mình thực sự giá trị hơn thú vật. Có một loại ”môi sinh sâu xa” còn mơ tưởng sát tế con người cho Trái Đất, được tôn thờ như một loại thần linh.

Hỏi: Thưa giáo sư Rémi, ai là các tác nhân, hay có các yếu tố nào hoạt động để xóa bỏ sự khác biệt giữa những gì là nhân bản với cái không phải là nhân bản hay không?

Đáp: Thế giới khoa học hoàn toàn có lý, khi tìm kiếm các dấu vết của thời tiền nhân bản của con người, hay trái lại, các diễn tả trước các cung cách hành xử của con người, thí dụ như nơi vài sinh vật lớn đầu tiên nào đó. Nhưng trái lại, tôi sẽ khắt khe hơn với những người phổ biến rộng rãi các khám phá này, cười gằn với sự vui thích xấu bụng và nói: ”Qúy vị thấy chưa, qúy vị chỉ là những kẻ tìm cách ngoi lên, từ các lũ khỉ đã gặp may mắn thôi!”

Ngay từ thời Đệ nhất thế chiến, các tác giả có ảnh hưởng đã tấn công tư tưởng về ”thuyết nhân bản”. Chẳng hạn tôi nghĩ tới thi sĩ người Nga Alexander Blok, là người đã chế ra từ ”thuyết nhân bản”. Trong các thập niên 1960, trong một bầu khí trí thức đã được triết gia Heidegger chuẩn bị từ tác phẩm ”Bức thư về thuyết nhân bản”, hai triết gia Luis Althusser và Michel Foucault, trong một bình diện sâu xa rất khác biệt đã tấn công, với các lý lẽ khác nhau, điều mà hai ông gọi là ”chủ thuyết nhân bản”, mà không định nghĩa nó là gì.

Hỏi: Vậy chúng ta có các lính canh đứng trước cuộc tấn công chống lại chủ thuyết nhân bản này hay không thưa giáo sư?

Đáp: Trong địa vị khiêm tốn của tôi, tôi hy vọng mình là một trong những người đó. Nhưng tôi cũng đề phòng đối với các bạn bè của tôi, đối với các “đồng minh khách quan” của tôi. Lý do là vì trong số họ cũng có những gương mặt vụng về chống lai thyyết nhân bản, mà không nói lên một cách chính xác tại sao phải bênh vực sự nhân bản. Có những người tranh đấu cho các quyền con người, và đó là điều tguyệt hảo, nhưng họ lại không có khả năng giải thích tại sao con người có các quyền cần phải được tôn trọng. Thế rồi còn có những người không thực sự chú ý tới điều đích thật trong hoạt động phản đối môi sinh và việc lo lắng tôn trọng các thụ tạo khác. Họ hô hào bảo vệ môi sinh và cứu sống các loại súc vật, nhưng lại hoàn toàn im lặng trước tệ nạn phá thai và cảnh tàn sát người vô tội.

Hỏi: Cuộc tranh luận đang xảy ra tại Pháp về luật đo dân biểu Taubira đề xướng liên quan tới hôn nhân đồng phái và quyền của họ được nhân nuôi con, thế thì nó âm hưởng cho tới mức độ nào đối với thách đố nền tảng mà giáo sư phân tích?

Đáp: Cho tới một điểm nào đó. Đa số những người bênh vực luật này được linh hoạt bởi các tâm tình tốt, như ước muốn bình đẳng hay sự thương hại đối với những người cho tới nay vẫn bị khinh miệt. Nhưng luật này có cái luận lý nội tại của nó. Cho phép các cặp đồng phái được nhận nuôi con, nghĩa là không sinh con một cách cần thiết, thì một cách không thể tránh né được nó dẫn đưa tới chỗ truyền sinh nhân tạo, gọi là ”được y khoa trợ giúp”, và việc cho mướn tử cung, gọi là ”mang thai thay thế”. Và trong cách này thì đứa trẻ trở thành một đồ vật, mà người ta chế tạo và mua bán, một đồ vật tiện lợi, mà người ta “có quyền có”. Điều này dẫn đưa tới chỗ xóa bỏ sự khác biệt, không phải giữa con người và con vật, nhưng giữa các bản vị con người và các đồ vật. Các nhà xã hội học của chúng ta - mà trên thực tế phải gọi là các chuyên viên xã hội như người ta gọi tại Pháp hiện nay - được phân biệt tại đây giữa người cầu mong có các cải tổ xã hội, cho xã hội, và người thăng tiến các cuộc cải cách của xã hội, và như thế họ tiến tới sự chiến thắng tột đỉnh của chủ nghĩa tư bản: đó là biến con người trở thành hàng hóa có thể mua bán đổi chác.

Hỏi: Đối với giáo sư, các chắp nối, một đàng là giữa lý trí, đàng khác là một tâm tình đồng thời duy nhân bản và tôn giáo, có là điều có thể làm được hay không?

Đáp: Hơn là có thể, chúng cần thiết, nếu nhân loại muốn trước hết là nhân bản thực sự, nghĩa là nếu muốn sống còn. Thế rồi, nếu nó muốn thực sự là người, có nghĩa là có lý trí. Chứ còn đưa ra các lời kêu gọi đối với thiên nhiên hay đối với bản năng để bảo đảm tương lai của nhân loại, tín thác cho cái vô lý vận mệnh của cái gọi là ”con vật có lý trí”, là một từ nhiệm của lý trí, một sự phản bội đích thực của triết lý.

Hỏi: Thưa giáo sư, chúng ta có được trang bị đầy đủ để soạn thảo một ”tư tưởng của sự Thiện” hay không?

Đáp: Chúng ta có thể bắt đầu kín múc từ các suối nguồn nền văn hóa của chúng ta. Tôi đã kết thúc cuốn sách của tôi với một suy niệm lấy từ trình thuật đều tiên về sự sáng tạo trong sách Sáng Thế. Vào cuối công trình tạo dựng Thiên Chúa tuyên bố rằng tất cả những gì Người đã làm ”đều là điều rất tốt lành”. Người ta có thể nhắc tới thuyết của Platon về ”Tư tưởng của sự Thiện”. Nhưng cần phải suy tư trở lại tất cả những điều đó trong chiều sâu, để có thể tái đề nghị nó với vài hy vọng thuyết phục. (Avvenire 30-4-2013)

Linh Tiến Khải

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Thư ngỏ về Quỹ Gia Tộc


Kính gởi   :           QUÝ BÀ CON THÂN TỘC NỘI NGOẠI

                  Trong buổi sinh hoạt gia tộc dịp Họp mặt lần thứ 5 được tổ chức tại Nhà nguyện Đa Minh Thánh Tâm vừa qua, quý bà con đã chấp thuận đề nghị thành lập một quỹ tương trợ. Quỹ nầy sẽ được sử dụng để giúp đỡ những gia đình gặp hoàn cảnh khó khăn  trong việc trang trải chi phí học tập của các em, hỗ trợ các gia đình có con em nam nữ dâng mình tận hiến trong việc tu trì và chia sẻ vui buồn trong các dịp quan, hôn, tang tế.
               Để thực hiện ý nguyện nầy, chúng con đã mở một trương mục tại ngân hàng với các chi tiết như sau :
Tên ngân hàng    : 
     NGÂN HÀNG TMCP CÔNG THƯƠNG VIỆT NAM – CN 10 TP HCM
Số tài khoản        :                    101010001739089
Chủ tài khoản      :                   TRƯƠNG THỊ CHÀ

                 Mọi sự tương trợ cho quỹ trên,  quý bà con vui lòng gửi theo địa chỉ nầy và xin ghi rõ :
                                     “ ĐÓNG GÓP CHO QUỸ GIA TỘC” 
để chúng con tiện theo dõi và báo cáo cho gia tộc vào dịp Họp mặt Gia tộc hàng năm.

                 Xin trân trọng kính cám ơn quý bà con.

                 Nguyện xin Thiên Chúa ban mọi sự an lành cho gia tộc chúng ta.

                                                                             

TP. HCM, ngày 01 tháng 05 năm 2013 

TM. HỘI ĐỒNG GIA TỘC 

NGUYỄN VĂN NGỌC