Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011

Thư Luân Lưu Của Cha Già

THƯ LUÂN LƯU CỦA CHA GIÀ

Con yêu dấu,

Chắc con có nghe hay đọc về chuỗi Thiên Linh Cái và một lá thơ mà khi nhận được, con phải làm 10 phó bản rồi gởi đi 10 địa chỉ khác nhau, nếu không, con sẽ nhận lãnh một hình phạt dữ dội nào đó. Lá thơ này cũng vậy, ta muốn con phải làm 10 phó bản, và gởi đi cho 10 người thân nhất. Tuy nhiên, nếu con không làm như thế, ta sẽ không có một hình phạt nào. Trong ta, chỉ có thương yêu và khen thưởng. Với con, ta chỉ muốn chia sẻ cái nồng ấm và thanh bình, là số phần duy nhất ta dành cho con.


Ta cũng không xa lạ gì với con. Nhiều tôn giáo, nhiều sắc dân, nhiều phong tục đều có nhiều tên khác nhau để gọi ta. Nào là Thương Đế, Thiên Chúa, Allah, God, Đấng Tối Cao, Đấng Tạo Hóa, Ông Trời, Tinh Thần Vĩnh Cửu, v.v... nhưng thực ra, ta chỉ thích cái tên đơn giản là cha già. Và dù bận rộn đến đâu trong cuộc sống xô bồ, ta muốn con ngồi ra chỗ vắng, bỏ 10 phút nghe lời ta trong lá thư này. Bởi vì...
Ta nghe tiếng than khóc của con.



Nó bay đi trong đêm tối, qua bao nhiêu vì sao, bao nhiêu tầng vũ trụ để lên tận đỉnh trời, vào trong trái tim ta. Ta đã đau đớn vô cùng mỗi lần nghe tiếng kêu gào của con thỏ khi bị sập bẫy, của con chim khi bị tên đạn, của đứa trẻ thơ khi bị đau yếu. Và dĩ nhiên, ta cũng đã nghe lời than khóc của con. Hãy bình an. Hãy tĩnh lặng với chính mình.


Bởi vì ta sẽ đỡ nhẹ cho con niềm khổ đau này và bởi vì ta đã biết lý do cũng như giải pháp cho con.


Con than khóc cho những ước mơ thời thơ ấu giờ đây đã tan biến theo tháng ngày.
Con than khóc cho những tự tin thời mới lớn giờ đây đã bị những thất bại tàn phá.
Con than khóc cho bao nhiêu tiềm năng, cơ hội bị đổi chác để yên thân.
Con than khóc cho cái cá tính độc đáo đã bị dày vò bởi thị phi của thiên hạ.
Con than khóc cho cái thân thể khỏe đẹp giờ đã suy sụp vì những lựa chọn sai lầm.
Con nhìn lại con với tất cả khinh bỉ, ghê sợ và con quay mặt đau đớn mỗi lần soi gương. Ai đã lấy mất đi cái khuôn mặt ngây thơ tươi tắn, cái đầu óc bén nhậy, cái xử thế hào phóng? Ta biết rõ lý lịch của tên trộm này. Con có biết?



Ngày nào con nằm dài trên đồi cỏ xanh, nhìn lên những lâu đài xây bằng đám mây trắng và nghĩ đến những lâu đài đích thực mình sẽ xây cho gia đình.
Ngày nào con say sưa đọc lời hay ý đẹp của bao nhiêu bậc tiền nhân và tự nhủ mình đã thu thập đủ khôn ngoan để bước đi vững chãi trong cuộc đời.
Ngày nào con đi giữa thiên nhiên vĩ đại, tin tưởng rằng chung quanh con lúc nào cũng chứa đầy những thanh bình mầu nhiệm.



Con có biết ai đã gieo đặt vào trong con những ước mơ và hy vọng đó hay không? Con không biết.
Con không nhớ được cái phút giây con ra khỏi lòng mẹ và ta đã đặt tay ta lên trán con, đã nói nhẹ vào tai con những lời ân phúc? Đó là bí mật giữa ta và con. Con không nhớ?



Tháng năm đã tiêu hủy đi những trí nhớ của con, bởi vì đầu óc con đã bị xâm chiếm bởi sợ hãi và nghi ngờ, bởi âu lo và ân hận, bởi ghen tị và nhỏ nhen. Nó không còn chỗ cho những trí nhớ êm đẹp và thương ái.


Nhưng hãy lau khô giòng lệ. Ta đang ở với con và giây phút này là một bắt đầu tinh khôi cho đời con. Tất cả những gì đã qua, đã xảy ra... hãy chôn sâu chúng vào huyệt sâu. Chúng đã chết.


Ngày này, con sẽ trở về từ cõi chết. Hôm nay là ngày sinh nhựt mới của con. Những gì đã qua thuộc về kiếp trước. Như trong một vở kịch, đó chỉ là màn tập diễn. Lần này, bức màn nhung sẽ thực sự kéo lên. Lần này vở tuồng sẽ thực sự bắt đầu. Thiên hạ sẽ chăm chú coi và sẽ tán thưởng. Lần này con không thể thất bại.


Hãy thắp lên những ngọn nến. Hãy cắt bánh ra. Hãy rót đầy ly rượu. Lần này, con sẽ bay cao. Lần này, không ai có thể níu kéo trì trệ con dưới vũng bùn.


Con có cảm thấy tay ta đang đặt trên trán con?
Con có nghe lời ta thì thầm về bí mật ta đã nói cho con nghe ngày sinh nhật trước. Bí mật mà con đã quên? Hãy nghe ta lập lại.



CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MÀU NHỨT CỦA TA. Đó là những ngôn từ đầu tiên con nghe khi ra khỏi lòng mẹ. Rồi con khóc. Rồi mọi người cùng khóc. Những giọt nước mắt của hạnh phúc.


Nhưng con đã không tin lời ta... và những năm tháng kế tiếp, không gì có thể khiến con thay đổi cái nghi ngờ này. Làm sao con có thể là một phép mầu khi con đã vụng về thất bại trong những công việc cỏn con nhứt? Làm sao con có thể là một phép mầu khi bao nhiêu là nợ nần đang đè nặng trên vai con và mỗi đêm con kinh sợ khi nghĩ đến cơm áo cho tương lai?


Ta đã gởi đi không biết bao nhiêu là tiên tri, thánh nhân và siêu nhân để lập lại lời ta về nhiệm mầu mang tên con. Rằng con chính là một hiện thân của ta. Rằng con có đủ quyền năng để cai trị muôn loài, vá sông lấp biển, và tạo dựng những công trình vượt quá trí tưởng tượng của bao thế hệ.


Nhưng con không tin ai. Con đốt cháy cái bản đồ vẽ đường hạnh phúc, con bỏ mất cái bằng khoán ban cho người nhận niềm vui thanh nhàn, con thổi tắt những ngọn nến thắp sáng con đường hoan lạc hiền hòa. Rồi con vấp ngã, con lạc lối, con run sợ trong bóng tối của hèn nhát và tự bỉ. Con rơi vào một địa ngục do chính con tạo nên.


Dĩ nhiên, con la khóc. Con chửi bới cái định mệnh xấu xa của mình. Con không chấp nhận trách nhiệm của mình, rằng chính những ý nghĩ nhỏ nhoi và những hành động lười biếng của con là những nguyên nhân cho những hậu quả gặt hái. Con tìm một con dê tế thần để đổ lỗi.


Con đổ thừa cho ta. Con than rằng những thiếu sót, những hèn mọn, những cơ hội lỡ, những thua lỗ... là do một định mệnh mà ta đã sắp sẵn cho con.


Con không thể nào sai hơn.


Để ta tính cho con. Trước hết là những thiếu sót bất hạnh của con. Ta đồng ý rằng nếu con không đủ dụng cụ làm sao con có thể xây một đời mới?


Nhưng hãy kiểm điểm. Con có bị mù lòa? Không, cả trăm ngàn tế bào thị giác ta đã đặt vào mắt con đã giúp con vui hưởng cái hùng vĩ của núi đồi biển cả, cái tuyệt mỹ của ngàn cánh hạc trên lá đỏ rừng thu, cái tinh khiết của tuyết trắng đêm sao, cái môi cười của một tình nhân ngàn kiếp. Hãy đếm một ân phúc.


Tai con có điếc? Không... 24,000 sợi dây âm thanh ta đặt vào tai con đã rung động những lời thì thầm của sóng biển trên ghềnh đá, của chim hót chào bình minh, của tiếng trẻ cười đùa ngoài công viên, của bài tình khúc trên phím dương cầm. Hãy đếm hai ân phúc.


Miệng con có câm? Không... chỉ có một sinh vật trên trái đất này có khả năng dùng lời nói để dịu nhẹ người giận dữ, để nâng cao tinh thần người yếu đuối, để khen thưởng người thành công, để dậy dỗ người ngu dốt, để bày tỏ tình yêu thơ mộng. Hãy đếm ba ân phúc.


Tay chân con có tê liệt? Không... Con không phải là một cây thông bị chôn chặt vào mảnh đất nhỏ, chịu đựng những mưa gió hàng ngày. Ta đã đặt cho con hơn 500 bắp thịt, 200 khúc xương, và 10 cây số dây tủy thần kinh để con có thể chạy nhảy, viết lách, luân vũ và vuốt ve. Hãy đếm bốn ân phúc.


Tim con có mạnh khỏe? Con có biết ta đã đặt 100,000 cây số mạch máu lớn nhỏ khắp châu thân con với một cái bơm có nhịp đập hơn 36 triệu lần mỗi năm, không hề sai trật. Hãy đếm năm ân phúc.


Da con có bị ghẻ hủi? Thời gian có thể làm hao mòn và rỉ sét mọi sắt thép, nhưng da con là một sáng tạo diệu kỳ. Nó tái sinh liên tục, tế bào mới thay thế tế bào chết thật tự nhiên. Hãy đếm sáu ân phúc.


Rồi lá phổi của con? Bao nhiêu triệu lít dưỡng khí đã được lọc tươi mỗi năm? Và bộ máy tuần hoàn của con? Mỗi một giây, hơn hai triệu tế bào máu được thay thế. Hãy đếm mười ân phúc.


Trí óc con có bình thường? Con vẫn còn suy nghĩ tính toán được? Hãy đếm ngàn ân phúc. Bởi vì đây là bộ máy tinh vi hiện đại nhứt của vũ trụ này. Chỉ với hai kí lô nặng, ta đã đặt vào đó 13 tỉ tế bào, và hơn ngàn tỉ tỉ ký ức, dữ kiện hồ sơ. Con đã dự trữ trong đó tất cả mọi tiếng động, mọi mùi vị, mọi hình ảnh, mọi cảm nhận từ ngày con sinh ra. Và con sẽ tái nhận bất cứ một kỷ niệm nào trong quá khứ chỉ bằng một chớp mắt. Không một máy điện toán nào, bây giờ hay ngàn kiếp sau, có thể so sánh với trí óc con. Không một kỳ quan nào của thế giới, từ khai thiên đến tận thế, có thể tuyệt kỹ như trí óc này.


Và hơn hết, trái tim con có rung động? Con có cảm thấy tình yêu đang bàng bạc khắp nơi, hay con thấy một cô đơn lạnh buốt đang vây kín?


Ta nói cho con thêm một bí mật về tình yêu. Rằng tình yêu đích thực là một tình yêu không đòi hoàn trả. Yêu là cho đi, là trao gởi hoàn toàn, mà không cần biết sẽ nhận lại những gì. Bởi vì luồng điện yêu thương không vị kỷ, không điều kiện, mới đủ tinh khiết để lọc sạch tim con và mang đến cho chính con, không phải người nhận, một thanh bình tuyệt đối. Hãy đếm ân phúc bằng triệu lần.


CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MẦU NHỨT CỦA TA. Con có nghèo như con nghĩ? Hãy đếm lại tài sản của con. Hãy đếm lại vài ân phúc mà ta vừa kể. Và hãy tự hỏi. Có một nhà tỉ phú nào trên thế giới này mà không trao đổi hết gia tài của họ để hưởng thêm những ân phúc đó trước giờ nhắm mắt?


Như vậy, con đã hiểu cái bí mật đầu tiên của hạnh phúc và thành công = đó là con có đầy đủ dụng cụ và khả năng để xây dựng một nền móng cho tòa lâu đài của đời con.


Hãy đếm những ân phúc và hiểu rằng con là một sáng tạo nhiệm mầu nhứt của ta. Không hiểu và cảm nhận được nguyên lý này, con sẽ không bao giờ có thể trở về từ cõi chết mòn hiện tại.


Và ngay cả nếu con đang thiếu hụt vật chất, hãy nhớ rằng... người nghèo không phải là người có ít, mà là người muốn nhiều... rằng an sinh thực sự không do những của cải con có mà do những của cải con không cần. Những thiếu hụt thua kém mà con nghĩ làm con thất bại, thực ra, chỉ hiện hữu trong đầu óc con.


Hãy đếm lại những ân phúc của mình. Đếm thật kỹ. Ghi thật rõ. Đừng bao giờ quên chúng.


Bây giờ con hãy nhận thêm nguyên lý thứ hai. Hãy tuyên dương cái hiếm quí và độc đáo của mình.


Bao lâu nay con đã hủy diệt lần mòn đời con với những tự bỉ, những mặc cảm, những bi quan. Con không thể tha thứ cho chính con những lầm lỡ, những thất bại, những yếu đuối. Thế nhưng có bao giờ tự hỏi là tại sao ta sẵn sàng tha thứ tất cả tội lỗi, sai trật của con mà con lại không thể tự tha thứ cho chính mình? Ta nói cho con nghe bí mật này.


Con là một báu vật của ta bởi vì cái hiếm quí và độc đáo của con.


Con thử nghĩ tại sao bức tranh Mona Lisa của DaVinci, 9 hợp tấu khúc của Beethoven, vở kịch Romeo and Juliet của Shakespeare... là những tuyệt phẩm vĩ đại. Bởi vì chúng độc nhất vô nhị. Không thể có một tác phẩm nào so sánh nổi. Con cũng vậy. Từ khai niên lập địa, ta đã gọt nắn ra hơn 70 tỉ người, có con người nào hoàn toàn giống con hay không? Và ngàn nặm sau, cho đến khi tận thế, hãy tin rằng sẽ không ai hoàn toàn giống con, từ tinh thần đến vật chất, sẽ bước đi trên cùng mặt đất này.


Con là một sáng tạo hiếm quí và độc đáo nhứt của ta.


Vậy mà con không hề biết hay cảm nhận sự thể này. Con có biết về sự kết hợp kỳ diệu của đời con? Rằng trong 400 triệu tinh trùng từ cha con, chỉ có một con tinh trùng là sống sót chặng hành trình nối liền với âm trứng của mẹ con. Cái con tinh trùng độc nhất ấy là mầm mống của đời con. Hơn 300 ngàn triệu tỉ tinh trùng, ta đã tạo dựng hoàn toàn khác biệt. Ta độc đáo thêu dệt con bằng cả ngàn triệu DNA thật đặc biệt.


Vậy mà con đã đánh giá con quá thấp khi gia tài ta cho con quá lớn?


Tệ hơn nữa, con còn nghe những gièm pha chê bai của những tiểu nhân quanh con... và con đã tin lời họ. Tại sao?


Ngày hôm nay, con hãy tuyên dương thật hào hùng cái hiếm quí và độc đáo của mình. Đừng dấu diếm chúng trong bóng tối. Hãy phô diễn cho toàn thế giới. Đừng đi theo những bước đi của đám đông, đừng nói theo những lời nói của dư luận, đừng gắng làm một người tầm thường. Đừng bao giờ bắt chước. Nhưng kẻ bắt chước luôn luôn thua kém người mẫu vì phó bản không bao giờ so sánh nổi với nguyên bản. Hãy ngẩng cao đầu và cười hãnh diện với con người hiếm quí và độc đáo của mình.


Bây giờ con đã nhận hai nguyên lý. Thứ nhất, nhớ đếm những ân phúc hằng ngày. Thứ hai, luôn luôn phô trương cái độc đáo của mình.


Hai điều đó đã giúp con thấy rằng con không bị trì trệ vì thiếu sót dụng cụ hay vì con quá tầm thường.
Bây giờ đến lời than trách kế tiếp. Rằng con không bao giờ gặp được cơ hội tốt.



Ta nói cho con nghe cái nguyên lý thứ ba về sự thành công. Bao nhiêu người áp dụng cái bí mật đơn giản này đã hưởng nhận hạnh phúc, danh tiếng, của cải và an bình. Nhưng đa số không thích sử dụng nó. Họ đi tìm thành công bằng những con đường tắt, bằng dối trá, bằng tội lỗi... và họ đợi ma quỉ đem đến cái gọi là MAY MẮN. Họ sẽ đợi và đợi trong thiên thu, như con đã đợi. Và họ sẽ than khóc như con đã than khóc, và họ sẽ đổ thừa cho định mệnh, đổ lỗi cho ta.


Nguyên lý này thật đơn giản. Nó ứng dụng hữu hiệu cho mọi lớp người không phân biệt tuổi tác, màu da, chủng tộc hay tôn giáo. Đó là... nếu con phải đi một dặm đường, hãy cố gắng đi hai dặm. Luôn luôn bước thêm một bước nữa.


Cách duy nhất để thành công trong bất cứ một hoàn cảnh nào, một công việc nào... là luôn luôn cố gắng vượt quá chỉ tiêu đòi hỏi nơi mình, luôn luôn dâng hiến nhiều hơn, từ sản phẩm đến dịch vụ, từ công việc đến xử thế, bất cứ trong hoàn cảnh nào. Đây là thói quen số một của mọi người thành công. Cách chắc nhứt khiến con người trở thành hèn mọn là chỉ làm đủ việc mà con đã được trả lương để làm.


Đừng nghĩ rằng nếu con cho đi nhiều hơn con nhận là con bị lừa gạt. Giống như một quả lắc, con càng kéo về một phía thật xa, quả lắc sẽ giao động qua chiều đối diện gấp chục lần lực đẩy. Nếu ngày nay con không nhận được phần mình, để càng lâu, phần của con sẽ sinh sôi nảy nở gấp trăm lần.


Nếu con không chịu bước đi một bước nữa, chỉ làm vừa đủ, là con đã tuyên án cho đời con một kiếp sống hèn mọn. Luật nhân quả và thừa trừ luôn luôn tuyệt đối. Trái chín mà ngày nay con hưởng thụ đã hiện diện trong cái nhân con vừa gieo trồng ngày hôm qua. Không bao giờ sai trật.


Luôn luôn bước thêm một bước nữa.


Nếu con nghĩ rằng con đang phục vụ một tên chủ không biết điều, hãy tiếp tục phục vụ hắn. Hãy để ta làm người mang nợ của con. Và ta hứa là ta sẽ trả cho con đầy đủ... nợ càng lâu, lãi xuất càng tích lũy và con sẽ thụ hưởng toàn vẹn cái tích lũy cấp số của món nợ này.


Ta không thể ban cho con sự thành công... chỉ có con là xứng đáng với trái quả mà con đã gieo trồng.
Hãy bước thêm một bước nữa. Và nhìn lại quanh con. Con đường ngày hôm qua mới mang đầy dấu tích của tự bỉ và ghen ghét, đã trở thành một thảm nhung của bông hoa hạnh phúc và cơ hội. Cái gì đã xảy ra? Thực ra không gì cả, chỉ có chính con đã thay đổi... Và con là tất cả. Con là niềm sáng tạo nhiệm màu nhứt của ta, ta đã nói.



Con nhớ lại ba nguyên lý chưa? Đếm những ân phúc. Tuyên dương cái độc đáo của mình. Và đi thêm một bước nữa.


Kiên nhẫn với sự tiến bộ của con. Con không thể thực hiện những nguyên lý, sửa đổi lối suy nghĩ của con bằng một chớp mắt. Và con nên nhớ rằng những gì con thu thập bằng cách thức khó khăn nhứt là những báu vật mà con sẽ gìn giữ lâu dài nhất; rằng những ai phải tự tạo ra của cải sẽ giữ được lâu bền hơn là kẻ thừa tự.


Và đừng sợ hãi khi bước vào cuộc đời mới. Không một hành trình vĩ đại nào mà không bị vây quanh bởi trắc trở và rủi ro. Kẻ lo sợ sẽ chồn chân và không bao giờ tới đích. Con đã biết con là một phép màu. KHÔNG THỂ CÓ SỢ HÃI TRONG MỘT PHÉP MÀU.


Hãy tự hãnh diện. Con không phải là một tai nạn chợt xảy đến trong một phòng thí nghiệm về đời sống. Con không phải là một nô lệ cho những quyền lực mà con không thấu hiểu. Con là một biểu hiện của tự do tuyệt đối, không tùy thuộc vào một quyền lực nào hay một tình yêu nào ngoài ta. Con là một sáng tạo với một mục đích.


Hãy cảm nhận bàn tay âu yếm của ta. Hãy lắng nghe lời ta thì thầm = Ta cần con... và con cần ta.
Chúng ta còn phải tái dựng một thế giới mới, còn cần một phép mầu mới. Ta và con đều là những phép màu, và giờ đây, chúng ta có nhau.



Ta không bao giờ đánh mất niềm tin vào con từ ngày con sinh ra. Ta không bao giờ đánh mất niềm tin vào con người, từ khi ta hoàn chỉnh chúng hơn 30,000 năm trước. Ta không phải cải thiện những sáng tạo này.


Vì làm sao có thể cải thiện được một phép lạ? Ta đã hãnh diện với những sáng tạo đó, đã ban cho chúng đầy đủ quyền năng để cai trị quả đất này.


Ta cho con quyền năng để suy nghĩ.
Ta cho con quyền năng để yêu thương.
Ta cho con quyền năng để phấn đấu.
Ta cho con quyền năng để sáng tạo.
Ta cho con quyền năng để cười, để nói, để nghe, và để cầu nguyện.



Niềm hãnh diện của ta về con không có giới hạn. Con là một kỳ quan tuyệt kỷ, một sinh vật toàn diện. Con có thể thích ứng với mọi khí hậu, mọi hoàn cảnh, mọi khó khăn, mọi thử thách. Chỉ có con là nắm trong tay hoàn toàn cái định mệnh của con mà không cần một can thiệp nào của ta. Chỉ có con là sinh vật độc đáo nhất có thể hành động, không bằng bản năng, mà bằng suy tính và cân nhắc.


Như vậy, ta sẽ nói thêm cho con cái nguyên lý thứ tư về thành công và hạnh phúc... là ta đã cho con một quyền năng mà ngay cả những thiên thần quanh ta cũng không có.


Đó là quyền năng để lựa chọn.


Với ân phúc này, ta đã nâng con lên một cấp bậc cao hơn cả thiên thần, cả ta, bởi vì thiên thần không thể tự do chọn lựa tội lỗi. Ta cho con được làm chủ hoàn toàn định mệnh của con. Giữa thiên đường và địa ngục, con được tự do uốn nắn con người của chính con theo sở thích của mình. Con có quyền năng để biến cải con trở thành một sinh vật thấp hèn nhứt của thế giới hay hoàn chỉnh con người con thành một thánh nhân hòa đồng với thiêng liêng của vũ trụ.


Và ta đã không bao giờ lấy đi cái quyền năng lựa chọn này của con.


Con hãy tự hỏi con đã làm gì với quyền lực ghê gớm này? Hãy nhìn lại con. Hãy nghĩ đến những lựa chọn con đã làm trong quá khứ và hãy nhớ lại những lần con đau đớn quì xin cho con được chọn lựa trở lại.


Thế nhưng quá khứ là quá khứ. Bây giờ con đã biết thêm một định luật mới của thành công và hạnh phúc. Đó là con hãy xử dụng cái quyền năng lựa chọn này thật khôn ngoan.


Hãy chọn yêu thương. Hãy xóa bỏ ghen ghét.
Hãy chọn sáng tạo. Hãy xóa bỏ hủy diệt.
Hãy chọn tiếng cười. Hãy xóa bỏ lời than khóc.
Hãy chọn phấn đấu. Hãy xóa bỏ tinh thần chủ bại.
Hãy khen, đừng chê.
Hãy cho, đừng ăn cắp.
Hãy tăng trưởng, đừng mục rữa.
Hãy hành động, đừng lười biếng.
Hãy cầu nguyện, đừng nguyền rủa.



Nói tóm lại, con hãy chọn sự sống, đừng nghĩ đến cái chết.


Bây giờ con đã thấu hiểu được rằng những gì con cho là bất hạnh, đều là tự con tạo dựng, bằng những suy nghĩ và hành động của chính con trong quá khứ. Những ân phúc mà ta đã giao cho con, cùng với những quyền năng, đã quá lớn và quá nhiều cho bản thân nhỏ bé của con. Để xứng đáng, con phải tăng trưởng, phải khôn ngoan hơn. Những trái ngọt cây lành của mặt đất này sẽ hoàn toàn là phần thưởng dành cho con.


Con không phải chỉ là một sinh vật, con phải là một con người đúng nghĩa.


Khả năng con không có một giới hạn nào. Có một sinh vật nào đã tự gây ra lửa? Có một sinh vật nào đã làm chủ trọng lực, đã bay thấu trời cao, đã chiến thắng bệnh tật và khí hậu?


Đừng bao giờ đánh giá quá thấp khả năng của con.


Đừng bao giờ an phận sống trong đống rác của loài người.


Từ nay, đừng bao giờ che đậy tài năng của mình. Và đừng trì trệ. Con có nhớ đứa trẻ hay nói "đến khi ta lớn", rồi khi hắn lớn, "đến khi ta lập gia đình", rồi sau đó, "đến khi ta về hưu". Ngày hắn về hưu, hắn sẽ nhìn lại con đường hắn đã đi qua, hắn sẽ chỉ thấy một cánh đồng hoang vắng tàn tạ với những ngọn gió lạnh buốt châu thân. Và hắn sẽ than tiếc tại sao hắn đã bỏ lỡ cả một cuộc đời.


Hãy vui hưởng ngày hôm nay... và rồi ngày mai. Con đã trở về từ cõi chết. Con đã làm một phép lạ cho
thế giới.


Đừng bao giờ tự bỉ mình. Mỗi ngày sẽ là một niềm vui mới, một thử thách mới.


Con đã được tái sinh. Hãy nhớ ngày sinh nhật mới này. Nhưng như lần trước, con vẫn toàn quyền chọn lựa cho cuộc đời mới của con, hoặc hạnh phúc hay tuyệt vọng, hoặc thành công hay thất bại. Một chọn lựa hoàn toàn của chính con. Ta chỉ có thể đứng nhìn, như lần trước, với tất cả hãnh diện, hay buồn rầu.


Và luôn nhớ bốn định luật của hạnh phúc và thành công.
Đếm những ân phúc.
Tuyên dương cái độc đáo của mình.
Bước thêm một bước nữa.
Và khôn ngoan với những lựa chọn trong đời sống.



Sau cùng, một sợi dây để nối liền những nguyên lý trên. Đó là hãy sống và làm tất cả mọi sự với yêu thương... yêu thương cho chính con, yêu thương cho tha nhân, và yêu thương cho ta.


Hãy lau khô những giòng lệ. Hãy nắm tay ta và đứng cao người lên. Hãy để ta cắt đứt những giây nhợ đã trói buộc đời con.


Ngày hôm nay con đã nhận lãnh lời tuyên cáo của ta.

"CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MÀU NHỨT."

Với tất cả thương yêu,
CHA GIÀ

P.S. Nếu con đọc lá thư này mỗi tối trước khi đi ngủ, trong 30 đêm liên tiếp, ta hứa sẽ ban cho con một phần thưởng thật ngạc nhiên và thật tuyệt diệu.
Phan Thiên Ân

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Xuân Đẹp Ngời Đạo Hiếu


XUÂN ĐẸP NGỜI ĐẠO HIẾU
“Biển cả mênh mông đong sao đầy tình mẹ
Gió trời lồng lộng ngăn không nổi công cha”.
(Danh ngôn đạo đức)
Đạo hiếu, một truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Nó được thể hiện rõ nét trong mỗi dịp Tết cổ truyền. Những ngày vui tươi đầu xuân cũng là thời điểm thuận tiện để con cháu bày tỏ lòng biết ơn, hiếu kính đối với các đấng bậc đã có công sinh thành dưỡng dục mình cả về thể lý và tâm linh. Người Kitô hữu chúng ta ý thức Đạo Hiếu mang một chiều kích sâu xa hơn trong mối tương quan giữa Thiên Chúa với nhân loại và giữa con người với nhau. Do đó, khi chúng ta sống trọn chữ hiếu cũng đồng thời chúng ta đáp trả lời mời gọi của Tin Mừng trong tinh thần yêu mến và tôn phục Thiên Chúa.
1. Đạo hiếu theo Kinh Thánh và giáo huấn của Giáo Hội
Tiếp sau bổn phận của con người đối với Thiên Chúa được nêu lên trong Thập Giới (Mười Điều Răn), Kinh Thánh đã coi thái độ hiếu thảo với cha mẹ là nền tảng thứ nhất và quan trọng nhất trong những tương quan giữa con người với con người (Is 49,15; 63,16…).
“Kẻ làm con hãy vâng lời cha mẹ theo tinh thần của Chúa, vì đó là điều phải đạo. Hãy tôn kính cha mẹ. Đó là điều răn thứ nhất có kèm theo lời hứa: Để ngươi được hạnh phúc và hưởng thọ trên mặt đất này” (Ep 6,1-3).
Đạo Hiếu đối với ông bà cha mẹ được khởi đi từ việc thấu hiểu và đáp trả xứng hợp công ơn của các ngài là những cánh tay nối dài của Thiên Chúa ở dưới thế, đã hy sinh, nâng đỡ ta trên đường trọn lành. “Hãy hết lòng tôn trọng cha con và đừng quên những cơn đau đớn của mẹ. Hãy nhớ rằng nhờ cha mẹ, con mới sinh ra. Làm sao con báo đền được điều cha mẹ cho con” (Hc 7,27-28). “Hỡi những người con hãy vâng lời cha mẹ trong mọi sự, vì đó là đẹp lòng Chúa” (Cl 3,20).
Biểu lộ của lòng hiếu thảo thể hiện qua sự chú tâm lắng nghe lời chỉ bảo của cha mẹ trong sự vâng phục, khiêm kính. “Hỡi con, hãy giữ lấy lời huấn hụ của cha, và đừng ruồng rẫy giáo huấn của mẹ… Chúng sẽ hướng dẫn con khi con đi, canh giữ con khi con nằm, và khi con thức dậy, chúng chuyện trò với con” (Cn 6,20-22). “Con ngoan mến chuộng lời cha quở mắng, kẻ nhạo báng chẳng nghe lời khiển trách” (Cn 13,1).
Lòng hiếu thảo là một hành vi nhân linh, đặc biệt quan trọng có giá trị kiện toàn bản thân ta nên công chính. “… Vì của dâng cho cha sẽ không rơi vào quên lãng. Của biếu cho mẹ sẽ đền bù tội lỗi, và xây dựng đức công chính của ngươi…” (Hc 3,14-15).
Tân ước đề cao đạo hiếu qua mẫu gương của Chúa Giêsu. Ngài đã chu toàn trọn hảo bổn phận làm con với cha mẹ trong suốt 30 năm sống cùng Thánh Gia (x. Lc 2,51-52). Trong thời gian thi hành sứ vụ, lòng hiếu thảo được Ngài đề cập như một trong những chuẩn mực nền tảng của luật Thiên Chúa. “Quả thế , Thiên Chúa dạy: Ngươi hãy thờ kính cha mẹ, và kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải xử tử”.
Thư 1 Tm 5,8 xác quyết bổn phận sống đạo hiếu là đòi buộc của đức tin: “Ai không biết lo lắng đến người thân và nhất là gia quyến mình, thì nó đã chối bỏ đức tin, và còn tệ hơn là người không tin” (1 Tm 5,8).
Công đồng Vatican II dạy: “Con cái sẽ đáp lại công ơn cha mẹ với lòng biết ơn, tâm tình hiếu thảo và tin cậy, sẽ theo đạo làm con mà phụng dưỡng cha mẹ trong nghịch cảnh cũng như trong tuổi già cô quạnh” (MV, số 48).
Giáo lý Hội thánh Công giáo nêu lên vai trò của cha mẹ và bổn phận đáp trả của chúng ta: “Thiên Chúa muốn rằng sau Ngài, chúng ta phải tôn kính cha mẹ vì đã sinh thành và dạy cho chúng ta biết Thiên Chúa” (GLHTCG, số 2197).
2. Niềm vui chưa trọn vẹn
Trong ngày đầu xuân, thật hạnh phúc khi chúng ta được đoàn tụ trong bầu khí yêu thương của gia đình, gia tộc để bày tỏ đạo hiếu với tổ tiên. Nhưng niềm vui của chúng ta chưa thể trọn vẹn được, khi vẫn còn đó bao cụ già neo đơn, bao bậc làm cha, làm mẹ phải đau xót khốn cùng vì bị con cái hắt hủi, bỏ rơi giữa ngày đời tàn hơi, xế bóng…
Chúng ta vui sao được trước thực trạng xã hội, trong đó, một bộ phận đông đảo những người trẻ đang chạy theo lối sống tự do mất định hướng, cố tình ngoảnh mặt trước các chuẩn mực truyền thống, và quan niệm sự vâng phục các đấng bậc sinh thành như một thứ bó buộc tiêu cực đối với họ.
Nếp sống đề cao tính cố kết gia tộc trong bản sắc văn hoá của các làng xã Việt Nam dường như đang bị phai nhạt dần. Các cặp vợ chồng trẻ mới thành hôn có xu hướng thích “ra riêng” (gia đình độc lập) hầu có thể thoát ra ngoài “chiếc vòng kim cô” của đại gia đình nhiều thế hệ. Điều này đang có nguy cơ dẫn tới việc các thế hệ sau ngày càng có biểu hiện xem nhẹ vai trò của những người đi trước. Và hậu quả là, họ cố tình “bỏ ngoài tai” những giáo huấn vốn được kết tinh từ kinh nghiệm sống của ông bà, cha mẹ, thầy cô.
Ngày Tết là thời điểm thật thuận tiện để những người con cháu chúng ta tự vấn lại bổn phận và thái độ sống cần thiết đối với các bậc tiền nhân. Năm cũ qua đi, có biết bao lần ta đã làm phiền lòng những người đã phải vật lộn một nắng hai sương, lam lũ giữa dòng đời cay đắy với bao nhiêu mồ hôi nước mắt chỉ vì mong muốn, dìu dắt ta nên người. Biết bao lần ta đã vi phạm trầm trọng chuẩn mực đạo hiếu chỉ vì muốn được tự do sống theo ý riêng mình…
Năm mới, ta hãy sống sao cho đẹp đạo hiếu.
3. Sống đẹp Đạo Hiếu
Nhiều giáo xứ đang phát huy truyền thống tốt đẹp, đó là tổ chức long trọng thánh lễ kính nhớ tổ tiên tại nghĩa trang giáo xứ vào ngày Mồng Hai Tết. Trong ngày này, con cháu, dâu rể… dù ở phương xa phải bận bịu trăm công nghìn việc, vẫn cố gắng sắp xếp quy tụ về bên phần mộ gia tộc, cùng nhau thắp lên nén hương lòng kính hiếu và chung lời nguyện xin cho người quá cố được sớm an nghỉ trong Chúa. Thật là nghĩa cử đẹp đẽ, nói lên Đức ái Kitô giáo được biểu lộ qua đạo hiếu.
Ước mong nén hương lòng trong ngày đầu năm sẽ cháy mãi và bừng lên nơi tâm hồn của những người con hiền, cháu thảo như một lời tri ân đáp trả nồng nhiệt công ơn của các đấng bậc đã sinh thành, dưỡng dục ta.
Ước mong nén hương lòng trong ngày đầu năm cho tổ tiên sẽ lan tỏa trong đời bạn, đời tôi để chúng ta luôn sống xứng với truyền thống Đức tin rạng ngời của tiền nhân.
Ước mong nén hương lòng trong ngày đầu năm luôn thơm phức hương thảo hiếu của chúng ta khi chu toàn bổn phận của người con, người cháu với ông bà, cha mẹ.
Ước mong nén hương lòng đầu năm trước người quá cố đang và sẽ thức tỉnh những ai có biểu hiện xem thường chuẩn mực đạo hiếu.
Và nguyện ước cho nén hương lòng đầu năm trước tổ tiên là tất cả tâm thành của ta hướng về Chúa, cảm tạ Ngài đã ban cho ta có được tổ tiên ông bà cha mẹ. Nhờ sống trọn, sống đẹp Đạo Hiếu, chúng ta góp phần tôn vinh Thiên Chúa, tôn vinh Đạo Trời.
J.B. Nguyễn Quốc Tuấn
Nguồn: dunglac.org

Thứ Ba, 1 tháng 2, 2011

MỪNG XUÂN TÂN MÃO


NHÂN DỊP XUÂN VỀ
ĐẠI GIA ĐÌNH NGUYỄN TỘC - AN DU BẮC
KÍNH CHÚC QUÝ BÀ CON THÂN THUỘC
QUÝ BẰNG HỮU VÀ GIA ĐÌNH
MỘT NĂM MỚI
AN KHANG HẠNH PHÚC
TRONG HỒNG ÂN THIÊN CHÚA
VÀ MẸ MARIA LA VANG
*

*
***

Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

Viễn Tượng Gia Đình


MỘT LỐI NHÌN MỤC VỤ:

VIỄN TƯỢNG GIA ĐÌNH

1. Hội thánh là Gia Đình của Thiên Chúa, Chúa Cha Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Hội thánh như Eva mới sinh ra từ cạnh sườn bị đâm thâu của Chúa Kitô, là Ađam mới và là Trưởng Tử giữa mọi thọ tạo. Hội thánh là Hiền Thê và là Thân Thể Mầu Nhiệm của Người. Bởi thế Hội thánh chính là Mầu nhiệm hiệp thông, hiệp thông với Thiên Chúa Ba Ngôi, với Chúa Kitô là Đầu là Phu Quân, và hiệp thông giữa các tín hữu, thành phần của cùng một Thân Thể, với nhau. Mọi tín hữu là anh em với nhau trong cùng một Gia đình, vì là «người nhà» của Thiên Chúa (Ep2,19). Ngôi nhà của Thiên Chúa đó, được xây dựng trên nền Đá Tảng vững chắc là Đức Kitô, Đầng đã chết và đã phục sinh, trở thành Đường đi, Sự thật, và Sự Sống cho mọi người. Gia đình ấy của Thiên Chúa là Ngôi Nhà mở đón tiếp mọi người, có sứ vụ Loan Báo Tin Mừng Tình Yêu chịu chết và phục sinh, để ai tin thì từ đó không còn là khách lạ nữa mà trở thành người nhà của Thiên Chúa, nghĩa là được cứu độ.
2. Gia đình (Kitô hữu) là Hội thánh tại gia, vì thế, GĐ chính là “Ngôi nhà nhỏ” của Thiên Chúa thường trực giữa trần gian. Nhờ Bí tích Hôn phối, những “ngôi nhà nhỏ” này là nơi “cắm lều” cho Gia đình Thiên Chúa giữa thế giới. Mầu nhiệm Hiệp thông yêu thương thần linh mặc lấy xác phàm và cư ngụ giữa thế giới trong các gia đình tự nó trở thành “điểm” loan báo Tin mừng. Vì thế, nơi cụ thể và thường xuyên Kitô hữu cần ý thức và sống Mầu nhiệm Hội thánh như Bí tích của sự Hiệp thông và sứ vụ Loan báo Tin mừng là Gia đình.
3. Viễn tượng Gia đình. Từ viễn tượng thần học đó, ta có thể rút ra một hệ luận mục vụ tương hợp với tầm nhìn của đức thánh cha Gioan-Phaolô II, như ngài nói trong tông huấn Familiaris Consortio số 70 : «Mọi kế hoạch mục vụ được tổ chức ở bất kỳ cấp nào cũng đều phải xét tới lãnh vực gia đình». Đó chính là khai triển cụ thể chiều kích Giáo hội học trong mục vụ. Ở đây tôi muốn trình bày vắn tắt một lối nhìn mục vụ theo viễn tượng gia đình, hết sức quan trọng nhất là trong tình cảnh hiện nay của khủng hoảng gia đình khắp nơi trên thế giới[1].
Vấn đề: Làm thế nào để đặt một “viễn tượng gia đình” (family perspective) trong mọi chính sách, chương trình, kế hoạch mục vụ, cũng như dịch vụ.
Nghĩa là cổ võ gây ý thức cho mọi người, đặc biệt cho các đấng bậc lãnh đạo cộng đoàn, rằng mọi Đường lối mục vụ (approach) nói chung từ nay phải làm sao hướng tới gia đình thay vì chỉ dừng ở cá nhân. Nhưng chuyển dịch tâm điểm chú ý của mục vụ từ chỗ nhắm-đến-cá-nhân (individual-centered) đến chỗ nhắm-đến-gia-đình (family-centered) không phải chuyện dễ dàng.
Viễn tượng Gia đình (VTGĐ) có nghĩa là gì?
Nhìn trong viễn tượng gia đình (VTGĐ) trong khi lập kế hoạch, thi hành, và lượng giá các chính sách, chương trình mục vụ, và dịch vụ có hai nghĩa sau đây:
1. Nhìn mỗi người trong bối cảnh các mối quan hệ gia đình và trong các mối quan hệ xã hội khác của họ.
Vd: chúng ta không nhìn một cụ già tong teo chỉ như một cá thể riêng biệt cần giúp đỡ, nhưng cần tìm hiểu xác định xem đâu là những mối tương quan hỗ trợ người ấy có (hoặc thiếu) từ phía gia đình, bạn bè, và các hội đoàn xóm giềng.
VTGĐ là một lăng kính tập chú vào những tương tác giữa các cá nhân, các gia đình, và hoàn cảnh xã hội trong đó người ấy đang sống.
2. Sử dụng các mối quan hệ gia đình như một tiêu chí để đánh giá tầm ảnh hưởng của một chính sách, dự án, một chương trình mục vụ, hay một dịch vụ nào đó.
VTGĐ cung cấp cho ta một phương tiện để khảo sát và điều chỉnh cách hệ thống các chính sách, các phác thảo kế hoạch mục vụ, cũng như các dịch vụ cung ứng. Mục tiêu của VTGĐ là để giúp ta nhạy cảm hơn đối với gia đình và thăng tiến sự chung sống, phát huy sức mạnh và các nguồn lực của các gia đình để các gia đình trở nên Giáo hội hiệp thông và tham gia tích cực hơn. Một VTGĐ trong mục vụ không có nghĩa là ta thiết lập một văn phòng mục vụ mới, hay một cấp hành chánh mới để thực hiện điều này. Cũng không có nghĩa là kêu gọi mọi ngành mục vụ khác đảm nhận lấy nhiệm vụ then chốt này, nhưng là mang lấy một cái nhìn trong khi làm mục vụ cũng như phác thảo chính sách, chương trình mục vụ.
VTGĐ được gợi ý từ một thách đố mà đức thánh cha Gioan Phaolô II nêu lên trong Tông huấn Familiaris Consortio:«Mọi kế hoạch mục vụ được tổ chức ở bất kỳ cấp nào cũng đều phải xét tới lãnh vực gia đình» (s. 70).
Nhìn qua lăng kính VTGĐ trong khi hoạch định kế hoạch, thực hiện, và lượng giá các chính sách, chương trình, mục vụ là luôn nhớ đến bốn yếu tố nền tảng sau đây:
1. Cái nhìn Kitô giáo về đời sống Gia đình
GĐ là một cộng đồng các ngôi vị sống thân mật, được liên kết bằng dây máu mủ, hôn thuộc, hay nhận nuôi (adoption), dây liên kết ấy trải suốt cuộc đời. Theo truyền thống Công giáo, GĐ dựa trên nền tảng Hôn nhân, là giao ước giữa vợ chồng sống thân mật, trung thành, duy nhất, và suốt đời. Cội rễ của cái nhìn này bắt nguồn từ Tình yêu giao ước của Đức Kitô. Nhìn GĐ như là mạc khải và thể hiện đặc biệt của mầu nhiệm Hiệp thông Hội thánh, bởi đó, GĐ được gọi là Hội thánh tại gia. Như thế, đời sống GĐ linh thánh, sinh hoạt GĐ mang tính thánh thiện. Do đó, GĐ có một sứ vụ duy nhất: phục vụ cho việc xây dựng Nước Chúa ở trần gian (hay trong lịch sử).
2. Gia đình như là một thực thể cấu trúc đang phát triển
Mỗi thành viên của GĐ sống những mối liên kết với các thành viên khác, chứ không cô độc. Mối liên kết quan trọng nhất là liên kết gia đình, trong đó các vai trò và khuôn mẫu tương quan được xác định. Các vai trò và khuôn mẫu này tạo nên một cảm thức tích cực về căn tính của GĐ và phát triển các mối quan hệ giữa các thành viên đến mức thành tựu thỏa mãn. Giúp GĐ sống hiệp nhất yêu thương, làm triển nở mỗi cá nhân và góp phần tạo bầu khí thực sự yên ấm, thư giãn. Các vai trò và khuôn mẫu tương quan ấy bắt rễ sâu từ GĐ nguyên thủy.
Sự thay đổi cũng là một phần của đời sống GĐ. Mọi thay đổi trong GĐ (cá nhân hay cả cộng đồng GĐ) đều có tác động lên những thành phần (các vai và khuôn mẫu khác), ảnh hưởng lên sự ổn định của GĐ và của mỗi thành viên. Khi tiến triển bình thường, cũng như khi gặp các biến cố (chết chóc, thất nghiệp, bệnh tật,...) GĐ đối diện với những giai đoạn chuyển tiếp không quá bất ngờ và không tránh khỏi. Mọi GĐ đều đối diện với những nhiệm vụ và thách đố tương tự. Cách đáp ứng của GĐ trước những thách đố này ảnh hưởng đến mức thành công mà GĐ sẽ trải nghiệm những thời gian sau. Nhìn GĐ như một thực thể đang phát triển, thiết yếu người ta sẽ quan tâm hơn đến những kinh nghiệm của GĐ góp phần ảnh hưởng lên cái nhìn về đời sống GĐ của họ.
Vd: trong một giáo xứ, mục vụ bí tích Rửa tội sẽ có điểm nhấn khác nhau khi chuẩn bị cho một GĐ cử hành Rửa tội cho đứa con đầu lòng và cho một GĐ chuẩn bị RT cho đứa con thứ tư.
3. Gia đình đa dạng
GĐ ngày nay không giống như nhau về mặt cấu trúc, về nhu cầu, về tình trạng kinh tế, về gia sản văn hóa, dân tộc và tôn giáo. Điều đó có nghĩa là các GĐ, hay các thành viên trong một GĐ với GĐ gốc dị biệt về các mặt đó, rất đa dạng. Họ khác nhau thậm chí có khi đối nghịch nhau trong quan niệm, các giá trị sống, lối sống, tập quán, lễ nghĩa phép tắc, chuẩn mực xã hội,... Do khác biệt đó, các GĐ có những vai trò, trách nhiệm, và khuôn mẫu tương quan cũng khác nhau.
Như thế, để phát triển VTGĐ trong mục vụ, trong phác thảo các chính sách, kế hoạch, các nhà lãnh đạo cộng đoàn cần để ý đến các kiểu GĐ khác nhau đang tham gia vào chương trình mục vụ của mình, các ngài cần cập nhật tri thức thực tế về những biển đổi GĐ trong xã hội hiện nay, nhất là nơi địa phương mình đang sống, nhạy cảm hơn với những nhu cầu, những áp lực, căng thẳng các GĐ đang phải chịu, để giúp các GĐ nhận ra chúng và đối phó.
4. Sự cộng tác giữa các Gia đình với nhau và với các thiết chế xã hội
Các GĐ xưa kia thường vẫn có trách nhiệm lo cung cấp các nhu cầu và sinh hoạt cơ bản cuộc sống. Nhưng, hiện nay nhiều trách nhiệm GĐ đã được xã hội đảm nhận chia sẻ, chuyển qua các thiết chế tổ chức công cộng hay tư nhân (trường học, bệnh viện, nhà dưỡng lão, trung tâm giải trí...). Vì thế, GĐ và các thành viên GĐ dành nhiều thời gian, năng lực, nguồn lực hơn làm việc với các tổ chức nay chia sẻ trách nhiệm của họ trong các dịch vụ. Các chính sách và chương trình của nhiều tổ chức như thế (chính quyền, chủ công ty, và các nhà cung cấp dịch vụ) đang có xu hướng biến đời sống GĐ nên nhiêu khê và bị phân mảnh. VTGĐ giúp thiết lập những mối quan hệ vận hành này giữa GĐ và các tổ chức sao cho phục vụ tham dự vào trách nhiệm GĐ.
Ước mong ngày càng nhiều người hiểu sâu, đón nhận, và hành động theo ý nghĩa mà Viễn tượng Gia đình đem lại cho Giáo hội, và cho xã hội, và cho cả chính các gia đình vốn là tương lai của Gia đình nhân loại.
Lm. Luy Nguyễn Anh Tuấn
TTK UBMVGĐ/HĐGMVN
(Tham luận tại Đại Hội Dân Chúa Năm Thánh 2010)

[1] Đó cũng là cái nhìn mục vụ mà Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ đã đề nghị từ hơn hai mươi năm qua, kể từ sau Thượng Hội Đồng Giám mục thế giới về Gia đình (1980). X. NATIONAL CONFERENCE OF CATHOLIC BISHOPS (hay USCBC), A Family Perspective in Church and Society, Tenth anniversary edition, Washington D.C., 1998.

Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011

Tiếng hát Hồng Hà - Những Ca Khúc Huế





Hồng Hà là trưởng nữ của Ông Khôi-Bà Mỵ
thuộc chi Ông Trang-Bà Trước
*
Mời nghe ca khúc "Miền Trung Thương Nhớ":


Ca khúc "Huế Xưa":


Ca khúc "Vĩ Dạ Đò Trăng":


Thứ Tư, 12 tháng 1, 2011

Con Cái Ước Muốn Điều Gì Nơi Cha Mẹ


ĐỀ TÀI GIA TRƯỞNG THÁNG 10 -2010 (2)

CON CÁI ƯỚC MUỐN ĐIỀU GÌ NƠI CHA MẸ

Kính thưa quý gia trưởng!


Phàm các bậc làm cha mẹ, ai cũng mong muốn cho con mình lớn lên được mau chóng thành đạt. Câu nói: “Cha muốn con hay, thầy mong trò khá” diễn đạt tư tưởng đó.

Trong thực tế, nhiều bậc phụ huynh vì quá yêu con, không muốn cho con đi ra ngoài sự chăm sóc nhiều khi chủ quan của mình, nên chỉ tập trung vào hành vi của con cái mà quên chú ý đến hành vi, cư xử của bản thân. Thử hỏi tại sao bậc cha mẹ lại chỉ bắt con rập khuôn theo ý mình mà không chịu nhìn lại mình từ những mong chờ của con trẻ?

Khởi đi từ ý tưởng này, trong một lần tham khảo các tài liệu trên mạng, chúng tôi nhận thấy có khá nhiều thông tin thú vị liên quan đến vấn nạn trên.

Sau đây, dựa trên các tài liệu đã tham khảo về cuộc khảo sát tiến hành ở 100.000 đứa trẻ, chúng tôi xin giới thiệu với quý vị gia trưởng 10 câu trả lời rất đáng cho các bậc sinh thành suy gẫm.

1. Con cái không muốn cha mẹ cãi nhau trước mặt chúng

Xã hội ngày càng phát triển, nhận thức của con cái cũng tiến bộ hơn trước nhiều, chúng có thể nhận thức được những chuyện hỉ, nộ, ái, ố trong gia đình và những hệ quả của nó. Hãy giảm thiểu tối đa những xung đột, không to tiếng trước mặt trẻ. Nên nhớ rằng cách bạn giải quyết những mâu thuẫn, xung đột gia đình sẽ tác động đến tâm lý và hành vi cư xử của trẻ. Do đó phải kiềm chế và xử lý bất đồng trong ôn hòa, nhã nhặn. Trẻ em luôn ước muốn một gia đình hạnh phúc.

2. Muốn được cha mẹ đối xử công bằng với mọi thành viên khác

Trong gia đình, không phải đứa con nào cũng có cá tính giống nhau do đó dễ đưa đến tình trạng con yêu, con ghét. Để tránh thiên vị, bạn nên tôn trọng những cá tính, đặc điểm riêng của từng đứa và yêu thương chúng thật lòng. Đối xử công bằng với chúng là điều tối cần nhưng công bằng không có nghĩa là cào bằng mọi thứ. Mỗi đứa con là một cá thể độc lập nhưng tất cả đều cần tình yêu thương và sự cảm thông như nhau.

3. Cha mẹ là những người lương thiện, thành thật

Tính lương thiện, thành thật là một trong những đức tính nhân bản hàng đầu mà bạn phải nêu gương sáng cho con. Chuyện kể rằng: Vợ Thầy Tăng Tử một hôm đi chợ. Con khóc đòi đi theo. Bà dỗ dành: “Ở nhà, mẹ về, mẹ làm thịt lợn cho mà ăn”. Lúc bà về, Thầy Tăng Tử bắt lợn làm thịt. Thấy vậy bà can: “Tôi nói đùa con đấy mà!” Thầy Tăng Tử nghiêm nghị trả lời: “Đùa thế nào được. Đừng khinh trẻ thơ không biết gì. Nay mình nói dối nó, tức là đã dạy nó nói dối, vì bản tính của trẻ là thích mô phỏng lại việc làm của người lớn”. Nói rồi Thầy làm thịt lợn cho con ăn thật. Quả là một bài học đáng giá.

4. Cha mẹ là những người bao dung, rộng lượng

Cha mẹ phải là tấm gương mẫu mực để con cái noi theo. Ngay cả khi con cái đã trưởng thành, đường đi nước bước, suy nghĩ, lý tưởng của con vẫn phải được hun đúc từ cha mẹ. Thái độ bao dung, độ lượng của cha mẹ trước những lỗi phạm của con chắc chắn sẽ có sức thuyết phục mạnh mẽ và để lại trong lòng chúng những dấu ấn khó phai như lời truyền tụng của dân gian:

Bề trên rộng lượng khoan dung
Để cho bề dưới đem lòng kính yêu.

5. Niềm nở gần gũi, gắn kết với con và các bạn của con

Bạn cố gắng dùng những khoảng thời gian rảnh rỗi có được để cùng rủ rỉ rù rì những cảm xúc cá nhân của bạn với con. Điều này giúp con bạn nhận thức được rằng dù bạn là cha mẹ của chúng nhưng cũng chỉ là con người bình thường, với mọi cảm xúc vui buồn. Chính việc làm này sẽ tạo được cảm giác gần gũi giữa hai thế hệ. Hơn thế, con bạn sẽ dễ dàng chia sẻ cùng bạn những cảm xúc tương tự khi phát sinh, hơn là âm thầm tự mình giải quyết và rồi không đi đúng hướng. Bạn có thể “gắn kết” với con qua những công việc như: đọc sách cho con, chơi bóng với con, đưa con đi mua sắm, sẵn lòng để con giúp những việc nhỏ trong gia đình như rửa chén, phụ bếp, dạy con cách dùng một dụng cụ, nói chuyện cho con về cuộc sống, giúp con làm bài tập, đưa con đi dạo phố…Nói tắt là dành thời gian cho con cái.
Bên cạnh đó, việc con cái đưa bạn bè về nhà chơi sẽ tạo cơ hội cho bạn nhận biết con mình kết thân với những ai và qua đó dễ dàng giúp con định hướng tình bạn cách tốt nhất. Hãy mở rộng cánh cửa đón chào bạn của các con.

6. Cha mẹ là người biết lắng nghe và giải đáp thắc mắc của con

Chia sẻ với những thắc mắc của con là cách thức hữu hiệu để đồng hành với con, giúp con trưởng thành, mau hoàn thiện nhân cách hầu sớm vượt qua tuổi thơ và trở thành người lớn.
Có bao giờ bạn cảm thấy có lỗi khi bảo “bây giờ cha mẹ bận lắm. Chúng ta hãy nói về việc này sau nhé” không? Và vấn đề ấy bị lãng quên, không được đề cập đến dù thời gian “sau này” đã qua không biết bao nhiêu lần. Hãy dành thời gian để giải đáp những thắc mắc của con cái. Nếu bạn không có câu trả lời thì nên ghi nhận lại và giúp con tìm lời giải đáp sau.

7. Cha mẹ nên nhất quán và kiên định

Giáo dục con theo kiểu “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” xưa nay khá phổ biến. Với cách thức nuôi dạy này chẳng mang lại kết quả giáo dục, thậm chí còn có tác dụng ngược. Bởi vì khi con cái mắc lỗi, nếu người cha nghiêm khắc sửa dạy mà người mẹ lại biện minh che chở cho con, như vậy không khác gì người mẹ đang khống chế các hành vi sửa phạt con cái của người cha. Từ đó, đôi khi con cái hiểu lầm nó vô tội. Cũng vậy, khi người mẹ sửa phạt con cái mà người cha lại lấy uy quyền của chồng đứng ra che chắn cho con thì điều đó cũng có nghĩa là người chồng đang phủ nhận giá trị giáo dục của người vợ và làm cho con khinh lờn mẹ mình. Tuy nhiên, đôi khi bạn cũng cần linh động và mềm dẻo vì lắm lúc sự linh động và mềm dẻo của bạn không hề làm hỏng trẻ, trái lại sẽ làm cho chúng “tâm phục, khẩu phục” hơn. Dẫu vậy, bạn vẫn luôn phải làm cho con cái hiểu tình yêu mà bạn dành cho chúng là không thay đổi và những nguyên tắc, những giới hạn bạn đặt ra cho trẻ là nhất quán.

8. Cha mẹ có thể phạt trẻ khi cần nhưng tránh kỷ luật con trước mặt người ngoài

Bất luận là ai, già trẻ lớn bé, mỗi người đều có nhân phẩm riêng của mình. Tôn trọng nhân phẩm mỗi người là điều hết sức cần thiết. Khi con có lỗi, nếu cần, bạn có thể sửa phạt. Tuy nhiên, bạn nên tránh sửa phạt con trước mặt người khác, đặc biệt là bạn bè chúng vì như thế chúng sẽ bị mặc cảm và khó đón nhận điều cần phải sửa.

9. Tôn trọng nhưng không bỏ mặc hoặc áp đặt

Con cái không muốn cha mẹ áp đặt chúng điều gì! Cha mẹ muốn định hướng tương lai cho con phải khéo léo chuẩn bị từ xa. Theo chị Lâm Thúy, Trung Tâm Tham Vấn Gia Đình nói: “Việc định hướng nghề nghiệp cho con không phải là những quyết định đột ngột khi các em đã vào ngưỡng cửa đại học. Việc này phải là một quá trình giáo dục lâu dài. Ngay từ nhỏ, khi các em bước vào lớp 1, bố mẹ đã phải để ý xem con mình có những khả năng, có những đam mê gì? Khi đã hiểu và nhìn nhận đúng năng lực của con, bố mẹ là người “gieo” ước mơ, hoài bão cho con về nghề nghiệp, công việc sau này. Một công việc đúng sở trường, năng lực, sở thích không những mang lại niềm vui, sự hứng khởi mà còn giúp phát huy tối đa năng lực của con. Chọn được ngành học phù hợp sẽ quyết định đến tương lai sau này.”

10. Cha mẹ đạo đức

Thi hào La Martine viết : “Phúc cho ai được Chúa ban cho một bà mẹ thánh thiện”. Quả thật, có được cha mẹ thánh thiện là hồng ân vô cùng quý giá của con cái. “Cây tốt sinh trái tốt” là lẽ tự nhiên. Chuyện kể: Bà Blanca thường nói với con: “Mẹ thà thấy con chết trước mặt mẹ còn hơn là thấy con phạm một tội trọng làm mất lòng Chúa”. Chính lời dạy dỗ nhắc nhở này từ một bà mẹ đạo đức đã làm cho con bà trở thành một vị đại thánh. Đó là vua Thánh Louis. Đúng là:

Cây xanh thì lá cũng xanh
Cha mẹ hiền lành để đức cho con.

Kính thưa quý gia trưởng!

Để kết thúc, xin trích lời Soeur Ngọc Tâm Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ: “Muốn gia đình trở thành tổ ấm, cha mẹ cần phải lắng nghe tiếng lòng của con cái để hiểu và đáp ứng được những nhu cầu, những mong chờ sâu xa và chính đáng của chúng. Một trong những điều đó là: được sống trong bầu khí gia đình hòa thuận, yêu thương, tìm thấy nơi cha mẹ một đời sống gương mẫu, biết cư xử hợp tâm lý, biết dạy dỗ, chỉ bảo bằng những lời nói dịu dàng thắm đượm tình thương vô điều kiện và vô vị lợi”.

BAN ĐẶC TRÁCH GIỚI GIA TRƯỞNG
GIÁO PHẬN XUÂN LỘC

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

Dâng Mẹ La Vang, Ngày Đại Hội

Đây La Vang xa tít từ Quảng Trị
Nơi quê nghèo đồi núi giữa miền Trung
Tổ tiên con khi đến bước đường cùng
Mẹ ngự xuống cứu giúp người khốn khổ.

Giữa tuyệt vọng chiều mưa như thác đổ
Với những người không cơm áo, không nhà
Vững niềm tin vẫn cầu nguyện thiết tha
Dâng lên Mẹ chan hoà dòng suối lệ.

Kính lạy Mẹ, trải qua bao thế hệ
Mẹ ban ơn cho con cái khốn cùng
Lòng từ bi của Mẹ thật bao dung
Không phân biệt con yêu hay lạc lối

Kính lạy Mẹ, hôm nay ngày đại hội
Con nguyện cầu cho Giáo Hội bình an
Dân Việt Nam sống trong cảnh an nhàn
Con cái Mẹ cùng toàn dân hạnh phúc

Đây Thuận Lợi xứ nghèo xin dâng Mẹ
Dâng tâm hồn và lòng đạo khô khan
Nguyện cầu xin cho tín hữu bình an
Cha quản xứ đầy tràn ơn thánh Chúa.

Trên ba mươi năm xa quê Quảng Trị
Ước ao về kính Mẹ, viếng quê hương
Nhưng cảnh nghèo thật khó tính trăm đường
Không hy vọng, vì tuổi già sức yếu!

Lạy thưa Mẹ, gia đình con túng thiếu
Biết làm gì dâng Mẹ, thoả lòng con?
Ôi, đây rồi, đây chuỗi ngọc tinh khôi
Dâng lên Mẹ tràng Mân Côi kinh mến.

Thuận Lợi, 3-1-2011
Nguyễn Sung
Giáo dân quê Quảng Trị